Chương 8: (Vô Đề)

Ta không muốn gánh cơn giận của hắn.

Cũng không muốn nghe hắn thổ lộ.

Đó là hắn tự chuốc lấy.

Hắn đ.á.n. h mất người yêu hắn nhất.

Thì phải chịu nỗi cô độc không nơi trút bầu tâm sự.

Ta chỉ làm điều ta nên làm.

Vẽ cho tất cả một cái kết trọn vẹn.

Tiễn những đứa trẻ còn mẹ về cung, ta đích thân đưa mấy đứa mồ côi trở về.

Đến trước mặt Tam hoàng t.ử, ta dừng lại, bình thản hỏi:

"Vì sao ngươi hận ta?"

Hắn sững người.

Còn trẻ, không giấu được tâm tư, rõ ràng hoảng loạn.

"Nhi thần không hận mẫu hậu."

"Vậy ta hỏi lại. Vì sao ngươi hận nguyên hậu, hận tỷ tỷ ta?"

Cửu hoàng t.ử, Thập Tam Công chúa và ta đều nhìn hắn.

Tam hoàng t. ử không chịu nổi, bỗng buông xuôi.

Hắn hất mạnh tay áo.

"Chẳng lẽ ta không nên hận sao? Mẫu thân nàng hại c.h.ế. t mẫu thân ta! Cả nhà ngoại tổ phụ ta bị tịch thu gia sản! Ta vì sao không thể hận!!!"

Thiếu niên nhỏ tuổi đầy lửa giận, nhìn chằm chằm Thập Tam Công chúa.

Không lạ khi lần đầu ta gặp hắn, đã thấy hắn quá mức bình tĩnh.

Không có chút vui mừng hay quyến luyến.

Chỉ có kháng cự, xa cách và dã tâm giấu kín.

Cũng không lạ trong tương lai hắn sẽ g.i.ế. c cả nhà ta, đ.â. m c.h.ế. t ta và tiểu Thập Tam.

Ta nói:

"Ngoại tổ phụ ngươi tham ô công quỹ, chiếm ruộng, lương thực, khiến hàng vạn bách tính ly tán."

"Chiếu chỉ tịch biên do phụ hoàng ngươi ban. Mẫu phi ngươi nghe tin, cầu xin không thành, vì sợ liên lụy đến ngươi mà tự vẫn."

"Thứ nhất, Bệ hạ làm đúng. Làm đế vương phải thương dân. Nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền. Người không sai."

"Thứ hai, dù người có sai, ngươi không dám hận kẻ nắm quyền thật sự, chỉ dám hận người vô tội. Ngươi là kẻ hèn nhát."

"Những nô tài từng ức h.i.ế. p ngươi, chính nguyên hậu để lại chứng cứ cứu ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!