"Trẫm chỉ nói một câu, vậy mà nàng có từng ấy đạo lý, từng ấy lời chờ sẵn để đáp trẫm."
"Bệ hạ không đến, tự nhiên không cần nghe thần thiếp giảng đạo lý. Thần thiếp còn phải đa tạ Lan phi đã khiến Bệ hạ đích thân tới."
Ta ngẩng mắt nhìn thẳng vào hắn, không né tránh.
Triệu Diệp im lặng rất lâu, rồi nói:
"Nàng to gan hơn trưởng tỷ của nàng."
"Tiểu di t. ử xưa nay vốn không sợ tỷ phu."
Ta buông một tiếng cảm thán.
Triệu Diệp khựng lại.
Khóe mắt hắn bỗng đỏ lên.
Hắn xoay người rời đi, bước chân vội vã, lộ rõ vài phần chật vật.
Ta gọi với theo.
"Tỷ phu!"
"Chuyện gì?"
Hắn không quay đầu, giọng vẫn bình ổn, nhưng ta nghe ra trong đó có chút chua xót.
"Tam hoàng t. ử bọn họ đã lớn, cần phụ hoàng dạy dỗ. Thần thiếp muốn sau này thường xuyên dẫn họ đến gặp người. Một là bồi dưỡng tình phụ t.ử, hai là để họ có thêm vài phần khí thế nam nhi. Không biết khi nào thì người thuận tiện?"
"Ngày mai, sau giờ ngọ."
Hắn như chạy trốn.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, rồi quay người, khẽ cười lạnh.
Điều hắn không muốn nhắc đến, ta sẽ khiến hắn nhớ mãi.
Điều hắn không dám đối diện, ta sẽ bắt hắn nhìn thấy thường xuyên.
Nỗi đau của hắn, chính là niềm vui của ta trong hậu cung.
…
Ngày hôm sau thỉnh an.
Lan phi không đến.
Nhưng sai người truyền lời, nói tối qua thị tẩm, thân thể không khỏe.
Ta lập tức dẫn theo thái y đích thân đến thăm.
Lan phi nhìn thấy ta, cũng thoáng thất thần.
Hôm qua ta không trang điểm, chỉ mặc thường phục.
Hôm nay ta trang dung tinh xảo, ăn vận trang trọng, giống trưởng tỷ thuở trẻ.
Ánh mắt nàng lập tức sắc bén.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!