Chương 4: (Vô Đề)

Thập Tam Công chúa dọn đến ở cùng ta.

Các phi tần theo lệ đến bái kiến Hoàng hậu.

Chỉ riêng Lan phi là ngoại lệ.

Triệu Diệp nói nàng ta hầu hạ bên cạnh hắn vất vả, sai người truyền lời miễn cho nàng ta việc thỉnh an sáng tối.

Hắn sai đại thái giám thân cận đến, ngay trước mặt mọi người, giáng thẳng vào thể diện của ta một cái tát.

Ta và Triệu Diệp vốn không có tình cảm, vậy mà vẫn cảm thấy khó xử.

Huống chi là trưởng tỷ năm đó có tình cảm với hắn, hẳn chỉ càng đau lòng hơn.

Ta làm như không thấy ánh mắt khác nhau của mọi người, đứng dậy đi tìm Triệu Diệp.

Triệu Diệp ở điện Cần Chính. Hắn cho gọi ta vào, giữa mi tâm ẩn hiện vài phần không vui vì ta không nghe lời.

Trong mắt hắn, việc này đã do hắn quyết định, ta chỉ cần chấp hành.

Hắn không muốn một Hoàng hậu có ý đồ nắm quyền hậu cung, chỉ muốn một con rối ngoan ngoãn ngồi đúng vị trí, đừng đến quấy rầy hắn và Lan phi.

Hắn cho rằng đêm đại hôn không chạm vào ta, thái độ đã nói rõ tất cả.

"Hoàng hậu, nàng muốn thế nào?"

Ta vén vạt áo, hành đại lễ.

"Thần thiếp xin tự lui xuống làm thiếp, nghênh đón Lan phi làm chủ Trung cung, lập nàng làm Hoàng hậu."

Ta lặng lẽ quỳ dưới đất, xung quanh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, chỉ có hơi thở của Triệu Diệp dần trở nên gấp gáp, mang theo khí tức chẳng lành trước cơn giông.

"Tống Minh Đường! Nàng đang nói bậy cái gì?"

"Thần thiếp không phải nói bậy. Bệ hạ và Lan phi tình sâu nghĩa nặng, thần thiếp ở ngoài cung cũng từng nghe qua. Thần thiếp không muốn chen vào giữa, chỉ mong Bệ hạ và Lan phi kết thành giai ngẫu, lưu lại một đoạn giai thoại. Thần thiếp nguyện lui xuống hàng phi, lấy Lan phi làm tôn."

Triệu Diệp trầm mặc hồi lâu, mới hỏi:

"Bên ngoài đều nói trẫm và Lan phi thế nào?"

Ta không đáp, chỉ cúi mắt nhìn xuống đất.

Triệu Diệp chậm rãi bước đến trước mặt ta.

"Lan phi chỉ có thể là phi, không thể trở thành Hoàng hậu. Trẫm lập nàng làm kế hậu, là để nàng quản tốt hậu cung, đừng gây thêm phiền toái cho trẫm. Trẫm cho rằng nàng hiểu."

"Bệ hạ, hậu cung chỉ có một chủ. Nếu Bệ hạ muốn lập Lan phi làm hậu, thần thiếp tất sẽ nghe theo nàng ta. Nhưng nếu Bệ hạ không muốn lập nàng làm hậu, lại cũng không muốn cho thần thiếp quyền của một Hoàng hậu, thì thần thiếp không thể quản được hậu cung. Quyền hạn và chức trách phải rõ ràng, mệnh lệnh mới thông suốt. Quyền hạn không rõ, chỉ khiến người dưới khó xử.

Bệ hạ không ban ân sủng, thần thiếp không oán, nhưng nếu không cho quyền hạn, chẳng khác nào không cấp lương thảo cho tướng sĩ ra trận, thần thiếp không dám tuân mệnh."

Lan phi là nữ nhi của một viên quan cửu phẩm.

Nhờ thế lực của nàng, hai năm qua phụ thân nàng cũng chỉ thăng đến lục phẩm, đã là tốc độ thăng tiến hiếm thấy.

Nếu nàng ta trở thành Hoàng hậu, các quan viên từ lục phẩm trở lên có nữ nhi nhập cung ắt sẽ không phục.

Huống hồ nàng ta còn mang tiếng hại c.h.ế. t trưởng tỷ ta, thanh danh bên ngoài không tốt.

Nếu nàng làm hậu, phụ thân ta nhất định sẽ dẫn đầu dâng tấu phản đối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!