Sắc mặt Lan phi biến hóa liên hồi.
Lo lắng, kinh ngạc, hối hận, oán hận… đủ loại cảm xúc thay nhau hiện lên trên gương mặt tái nhợt gầy guộc.
Nàng khàn giọng gọi:
"Bệ hạ…"
Triệu Diệp nhàn nhạt nói:
"Xin lỗi nguyên hậu."
Nước mắt trượt khỏi khóe mắt Lan phi.
"Bệ hạ, người nói sẽ luôn bảo vệ thiếp."
"Xin lỗi!"
Giọng hắn nặng thêm, lộ rõ chán ghét và lạnh lùng.
Ta nắm tóc Lan phi, ấn mạnh nàng quỳ sụp trước bài vị tỷ tỷ.
Thuận thế ép đầu nàng dập xuống đất, phát ra tiếng "cộp" khô khốc.
Nàng bị ép cong người, vẫn theo bản năng kêu lên, che bụng.
"Hài t. ử của ta…"
Triệu Diệp cuối cùng cũng lo lắng, bước vào trong.
Ta nhân lúc ấy, ghé sát tai Lan phi, cười khẽ:
"Quên nói cho ngươi biết, Bệ hạ đã hạ chỉ tịch biên cả nhà ngươi. Phụ thân ngươi vì tham ô bị ban c.h.ế.t, mẫu thân ngươi cũng c.h.ế. t theo, những người khác đều bị lưu đày. Chỉ vì lo cho t.h.a. i của ngươi nên chưa nói. Giờ ngươi biết rồi, nhớ cảm ơn ta."
Lan phi vùng vẫy ngẩng đầu, ánh mắt không dám tin nhìn Triệu Diệp.
Triệu Diệp tiến lại, muốn đỡ nàng.
Ta nhét một thanh chủy thủ vào tay Lan phi.
Thuận thế nắm tay nàng, đ.â. m mạnh vào bụng Triệu Diệp.
Triệu Diệp sững sờ, khom người ôm bụng, không thể tin nhìn bàn tay ta và Lan phi đang siết c.h.ặ.t.
Lan phi hoảng hốt thét lên.
Ta vẫn nắm c.h.ặ. t t.a. y nàng, xoay mạnh lưỡi d.a.o, rút ra, rồi đ.â. m thẳng vào n.g.ự. c Triệu Diệp.
"A——!"
Tiếng thét ch. ói tai làm chim ch. óc bay tán loạn.
Triệu Diệp ngã xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm ta, rồi nhìn sang bài vị tỷ tỷ ta.
Hắn không cam lòng nhắm mắt.
Một giọt lệ trượt xuống.
Lan phi vẫn đang gào thét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!