" Này, Ukitake, đi theo ta " Diệp Phong đột nhiên nhìn về Ukitake mà nói.
MÀ nghe Diệp Phong nói xong, Ukitake cũng hơi sửng sốt, Ukitake nhớ về lời nói của Diệp Phong vào 50 năm trước, nhất thời hắn mừng rỡ như điên, vội vàng đứng dậy đi đến bên cạnh Diệp Phong .
Diệp Phong thấy vậy thì gật đầu, quay về phía mọi người còn lại nói :
" Các ngươi cứ ở đây chờ 1 lát, khi đồ ăn mang đến bọn ta sẽ đi trở lại "
Mọi người tuy không biết Diệp Phong cùng Ukitake định làm gì, nhưng mà vẫn đồng ý, duy nhất chỉ có Shunsui là biết rõ, hắn cũng mừng cho Ukitake , cười nói :
" Các ngươi cứ tự nhiên đi, lát sau chúng ta sẽ nhậu 1 trận không say không về , haha "
Diệp Phong cùng
Ukitake đến trong 1 phòng nhỏ, có vẻ là do Diệp Phong đặt trước trong lúc gọi thức ăn, xung quanh không có 1 ai. Cả 2 người ngồi về ghế đối diện nhau, Diệp Phong nói trước :
" Ukitake, ngươi có lẽ cũng biết ta muốn làm gì rồi chứ ?"
" Ngươi thật có thể chữa bệnh cho ta sao ?" Ukitake vui mừng hỏi .
" Đương nhiên, nếu không ta gọi ngươi ra đây làm gì cơ chứ ? Đưa tay đây, để ta xem xét tình hình của ngươi trước đã!"
Chờ Ukitake đưa tay đến, Diệp Phong bắt lấy cổ tay của hắn, dùng hỗn độn lực đưa vào người của Ukitake để xem xét bệnh tình . Xem 1 hồi, Diệp Phong cũng nhịn không được nhíu mày, không phải vì không chữa được, mà là Diệp Phong có 1 kiến thức y học rất khổng lồ ( đại tông sư ), vậy mà cũng không biết đây là bệnh gì, thêm nữa, bệnh này không ảnh hưởng đến tuổi thọ của Ukitake, nhưng mà càng ngày càng chuyển biến nặng thêm, đến 1 lúc nào đó, Ukitake sẽ vô cùng suy yếu, đến mức đi đứng cũng khó.
Khi thấy Diệp Phong nhíu mày, Ukitake lầm tưởng là Diệp Phong cũng không trị được, hắn cười khổ nói :
" Không sao đâu Diệp Phong , bệnh này của ta ta biết rõ mà, cho dù ngươi không chữa được ta cũng không chết sớm đâu ?". Tuy nói như vậy, nhưng sự buồn bã , thất vọng vẫn hiện lên trong mắt của Ukitake.
Diệp Phong đang suy tư thì nghe Ukitake nói 1 câu như thế, Diệp Phong tức giận trợn mắt lên nhìn hắn :
" Ai nói ta không chữa được ? Chỉ là ta không ngờ bệnh của ngươi đặc biệt như thế mà thôi !"
Ukitake cũng hiểu ra là mình hiểu lầm Diệp Phong, hắn cười trừ :
" Haha, ngươi làm biểu hiện nghiêm trọng quá , ta hiểu lầm !"
" Hừ, bây giờ ta sẽ bắt đầu trị liệu, có lẽ sẽ rất đâu, ngươi ráng nhịn 1 lát đi nhé !"
Không đợi Ukitake phản ứng lại, Diệp Phong đã đưa hỗn độn lực vào cơ thể Ukitake, làm cho Ukitake cảm giác như 1 luồng khí cuồng bạo tiếng vào người mình từ vị trí tiếp xúc với tay Diệp Phong . Không đợi Ukitake bất ngờ, 1 cảm giác đau đớn đã truyền đến làm cho Ukitake phải đổ mồ hôi hột, nhưng mà không hỗ là 1 đội trưởng lâu năm, Ukitake không hề rên la 1 tiếng, phải biết đau đớn hắn đang chịu là gấp 10 lần việc thiêu sống rồi.
Mà phải nói, tại sao Diệp Phong lại phải làm 1 cách thô bạo như thế, thật ra Diệp Phong cũng không biết chữa thế nào, nhưng mà các tế bào bệnh chỉ bám vào cơ thể Ukitake, mà không dung hợp, vì vậy, Diệp Phong lựa chọn thiêu hủy hết tất cả các tế bào đó, mà ở đây, Diệp Phong sử dụng là hỗn độn lực để thiêu, vì vậy mà Ukitake cảm giác đau đớn đến phản ứng như thế là đúng rồi.
Chỉ hơn 10 giây, cả người Ukitake đã ướt sũng , Diệp Phong cũng đã dừng tay lại :
" Rồi, xong, từ bây giờ ngươi khỏi lo đến vấn đề bệnh tật nữa rồi , sửa soạn 1 chút đi rồi trở về thôi "
" Ta nói Diệp Phong ah, ngươi không thể chữa nhẹ nhàng hơn được sao ? Lúc nãy là ta đau đến mức chết đi sống lại a " Ukitake đau khổ nói với Diệp Phong .
" Nhẹ nhàng, xin lỗi ngươi rồi, đây là lần đầu tiên ta dùng cách này đấy, không ngờ lại có hiệu quả " Diệp Phong cười bỉ ổi mà nói. Ukitake nghe Diệp Phong nói thế, cũng muốn té xỉu :
" Cái gì? Ngươi nói đây là lần đầu tiên ? Vậy mà ngươi còn dám dùng ta thử nghiệm , lỡ không may ta có gì thì sao hả ??"
Ukitake vừa vuốt trán vừa hỏi Diệp Phong .
" Hà hà, tuy là lần đầu, nhưng mà cái gì không chắc ta sẽ không làm, ngươi cũng đã hết bệnh rồi, không phải sao ??"
Ukitake nghe Diệp Phong nói vậy cũng không biết nói gì rồi, đúng là hắn bây giờ đã không hề thấy không khỏe trong người nữa, cả người như có động lực hơn . Định xoay qua cám ơn Diệp Phong thì lại bị Diệp Phong cắt đứt :
" Nếu ngươi còn coi ta là bạn bè thì đừng cảm ơn, thôi, ta đi trước đây "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!