Trên đường cao tốc, một chiếc Urus màu đỏ chạy với tốc độ ánh sáng chỉ để lại tàng ảnh mảu
đỏ, làm các xe khác đều sợ hãi mà nép qua 1 bên nhường đường... Trong xe cô ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ lái, tất nhiên anh là người lái xe, cô thì nhìn anh còn anh thì chuyên tâm lái xe mà không ai nói với
ai lời nào... Cô lên mở miệng lên tiếng trước: " Phong,
anh hồi lại nhà em ăn cơm luôn nhé, ừm, rồi dạy kèm cho em nữa, hồi
sáng anh đã hứa rồi đó "
. Anh tập trung lái xe nhưng vẫn để ý từng cử động của cô gái nhỏ bên cạnh, nghe cô nói thế thì suy nghĩ
chút rồi gật đầu. Cô thấy anh gật đầu thì vui vẻ xoay qua ngắm cảnh vật bên ngoài... [ 10 phút sau, Biệt Thự Trần gia ]
. Cô và anh vừa bước vào nhà thì thấy mẹ Trẩn cùng mẹ Âu ngồi ở phòng khách
trò chuyện với nhau, cả 2 cùng cười nói vui vẻ nào đâu quan tâm 2 đứa
con bảo bối của mình về... Cô cùng anh bất đắc dĩ, ho khan 2 tiếng kéo 2 bà mẹ ra khỏi cuộc trò chuyện: " Khụ... Mẹ cùng bác, tụi con về rồi "
. 2 bà mẹ bị cô làm cho hoàn hồn, lúc này mới nhìn 2 bảo bối nhà mình, mẹ Trần vội đứng lên, tiến đến quan tâm cô hỏi: " Con về rồi sao? Nhóc
Phong có ăn hiếp con không? " còn không quên liếc cảnh cáo anh bên cạnh cô. Cô lắc đầu ý bảo không có... Mẹ Âu vội lên tiếng giải vây cho con mình: " Phong nhi, nếu con đã về thì 2 mẹ con mình cùng
về nhà thôi " hừ, con trai cưng của bà không thể bị ăn hiếp hoài được, dù bà rất coi trọng con dâu tương lai này... Cô vội lên
tiếng ngăn cản, bất đắc dĩ nhìn mẹ mình nhưng cũng không trách bà được, bèn xoay qua nhìn mẹ Âu lễ phép nói: " Phong đã hứa hôm nay sẽ dạy
thêm cho con nên con mời bác cùng Phong ở lại ăn cơm luôn ạ, hôm nay
cơm sẽ do con nấu "
. Khi nghe cô nói cô nấu đồ ăn không
chỉ mẹ Âu cùng anh mà ngay cả mẹ Trần cũng kinh ngạc, nghi hoặc nhìn
con gái cưng của mình: " Con biết nấu ăn?! " Bà chợt nhớ trực lại lời
con gái mình nói với ông xã nhà mình, lúc ấy 2 vợ chồng bà tưởng con
gái mình đùa thôi... Cô nghịch ngợm lè lưỡi gãi đầu, cười hì hì mặt không đỏ mở miệng nói dối: " Thật ra con có lén đi học 1
khóa nấu ăn nhưng sợ nấu đồ ăn không được ngon nên giấu luôn, hôm nay
con muốn nấu thử " Tất nhiên, không thể nói là do cô thường làm ở kiếp
trước... Mẹ Trần nghe con gái mình nói thế cũng mừng thầm
con gái mình lớn rồi nhưng bề ngoài lại giả bộ giận dỗi: " Đúng rồi,
con gái lớn không thể giữ trong nhà mà, mới đây đi học nấu ăn cho nhà
người ta ăn rồi "
. Cô vội tiến lên ôm lấy tay bà lắc lắc
làm nũng, môi chu lên đáng thương hề hề: " Không có mà, tại đồ ăn của mẹ làm ngon nhất con sợ nấu sẽ không bằng mẹ thôi, lúc đó ba lại chê
con cho mà xem "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!