Chương 11: Âu Dương Thiên Hàn và Tống Hàn Vũ

[ Biệt Thự Trần Gia ]

. ' ting ~~ toong '

. " Ai đấy?! "

. " Là cháu. Thiên Phong đây ạ "

. " Được, con đợi bác chút "

. ' Cạch ' Cửa mở ra, mẹ Trần mặc một cái tạp dề ra mở cửa, nhìn anh nở nụ cười hiền từ, mở miệng: " Con đến rước Ân nhi đi học đấy à?! "

. Anh nhìn mẹ Trần 1 cái, lễ phép gật đầu chào hỏi: " Vâng ạ, chúc bác buổi sáng tốt lành "

. Mẹ Trần thấy anh lễ phép như vậy thì càng vui lòng, nở nụ cười mở miệng: " Thôi được rồi, mau vào nhà đi, để bác đi gọi Ân Nhi xuống " vừa nói vừa nhường đường cho anh bước vào. Rồi xoay người đi lên lầu... Anh bước vào nhà thì thấy ba Trần đang ngồi trên ghế sopha đọc báo, anh

tiến lại chào hỏi: " Bác trai, buổi sáng tốt lành "

. Ba Trần lấy tách cafe lên, nhấp 1 ngụm rồi để lại xuống bàn, gấp tờ báo

lại nhìn anh lúc này mới lên tiếng: " Rất tốt, ngồi xuống đi, cứ xem

đây là nhà mình được rồi "

. Anh nghe ba Trần nói thế cũng làm theo mà ngồi xuống ghế, nhìn ba Trần lễ phép gật đầu: " Dạ, con đã biết "

. Ba Trần khuôn mặt đầy nghiêm nghị, đôi mắt hẹp hiện lên sự sắc bén của

người mấy mươi năm trên thương trường làm anh cảm thấy có áp lực vô hình nào đó dù sao anh cũng mới thành niên đối với áp lực của ba Trần thì

làm sao anh chịu nổi nhưng bề ngoài không thay đổi gì, ba Trần nhìn

khuôn mặt băng sơn của anh không chút lung lay nào thì vừa lòng gật đầu, thầm khen thưởng thằng nhóc này có tố chất tiếp quản sự nghiệp của ông

bạn mình... " Ta giao Ân Nhi cho con chăm sóc, đừng để phụ kì vọng của ta "

. 2 người mặt đối mặt cuối cùng ba Trần cũng lên tiếng, anh trong lòng thở phào nhẹ nhõm nhưng bên ngoài vẫn băng lãnh như cũ, nghe ba Trần nói

thế thì lên tiếng: " Dạ, con sẽ không phụ kì vọng của bác dành cho con đâu, dù có hi sinh mạng mình con cũng quyết cho Ân Nhi 1 cuộc sống

thật tốt "

. Ba Trần nở nụ cười hài lòng, không tiếp tục truy vấn anh nữa mà đổi sang chủ để khác: " Phải rồi, dạo này ba con, ông ấy thế nào rồi "

. Anh nghe ba Trần chuyển chủ đề

cũng rất thành thật mà chuyển theo: " Vâng, ba con đang ở bên Mĩ để

quản lí công ty bên đó "

. Ba Trần nghe thế chậc lưỡi 2 tiếng, mở miệng: " Ông ta luôn ham mê công việc như vậy "

. " Phong ~~ Anh đến rồi à?! "

. Cô đi xuống lầu, nhìn anh cười hì hì muốn nhào vào lòng anh nhưng bị

ánh mắt cảnh cáo của mẫu thân đại nhân thì đành mở miệng kêu thôi... Ba Trần nhìn con gái và bà xã mình đi xuống thì nở nụ cười cưng chiều, yêu thương nhìn cô: " Con gái cưng của ba, lại đây nào "

. Cô đi đến ôm lấy ba ba mình cười hì hì đầy lém lĩnh nói: " Baba, buổi sáng tốt lành "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!