Chương 10: Học cùng anh (hạ)

' Cốc.. Cốc '

. Cả 2 đang ôm nhau nghe thấy tiếng gõ cửa thì vội tách ra, cô đứng dậy sửa sang lại quần áo hơi nhăn của mình, tiến lên mở cửa ra... " Mẹ, có chuyện gì sao?! "

. Mẹ Trần nhìn cô 1 cái lại liếc nhìn anh đang ngồi trong phòng, mỉm cười

nhẹ nhàng nói: " Đây là nước chanh mẹ pha cho 2 đứa " Vừa nói vừa đưa 2 ly nước chanh đến trước mặt cô... Cô tiếp lấy cũng mỉm cười với mẹ mình, gật đầu: " Dạ, con cảm ơn mẹ "

. Mẹ Trần vuốt má cô mỉm cười đầy yêu thương: " Con học cho tốt nhé, đừng quá sức là được, mẹ không phiền con nữa "

. Cô ngoan ngoãn gật đầu, cảm thấy có mẹ thật tốt, vậy mà kiếp trước cô

không biết trân trọng. Nghĩ đến đây mi mắt hơi cụp xuống... Mẹ Trần kì quái nhìn cô nhưng cũng không nói gì mà xoay người đi xuống lầu... Cô nhìn theo bóng lưng mẹ mình 1 cái, xoay người đóng cửa phòng lại,

tiến đến chỗ anh đang ngồi đưa ly nước chanh cho anh.

" Cảm ơn em, tiểu Nhi "

. Cô nghe anh gọi thân mật tên mình thì vui vẻ, cười hì hì: " Không có gì "

. Anh nhìn cô cười đến vui vẻ thì khóe miệng nhịn không được nhếch lên, nhớ

trực mục đích mình đến đây anh vội ho khan 2 tiếng: " Tiểu Nhi, bài

hồi sáng em không hiểu chỗ nào?! "

. Cô giả bộ nghĩ nghĩ

rồi tiến đến bàn học ôm hết đống tập học hồi sáng xuống đặt dưới bàn nhỏ đã để sẵn, phượng mâu đầy ngây thơ chớp chớp nhìn anh: " Em không

hiểu gì hết "

. Anh nghe thế thì cảm thấy bất đắc dĩ, thở dài một cái: " Được rồi, để anh giảng lại cho em hiểu " Nói xong ngồi xuống cái bàn đã để sẵn... Cô rất ư là ngoan ngoãn mà gật đầu, nhìn chằm chằm vào trong lòng anh lại ngước lên nhìn anh, ánh mắt đầy lấp lánh... Anh nhìn ánh mắt đầy mong chờ của cô bèn thở dài: " Được rồi, lại đây ngồi chung với anh "

. Cô cười híp mắt nhào vào lòng anh, tự động tìm vị trí thoải mái mà ngồi, ngước lên nhìn anh: " Học thôi ~~ "

. Anh gật đầu, lấy tập của cô ra nhìn nét chữ ngây ngắn như rồng bay

phượng múa mà không nhịn được khen ngợi nhìn cô, môi mỏng khẽ nhếch lên: " Tiểu Nhi viết chữ thật đẹp "

. Cô cười hì hì không

nói gì cụp mắt xuống, nếu anh biết đó chỉ là nét chữ cô viết nhanh cho

có thì biểu hiện thế nào nhỉ?!... Anh tưởng cô được khen nên mắc cỡ bèn phì cười cảm thấy tiểu Nhi của anh thật dễ thương,

nghiêng đầu xuống nhìn cô: " Nào học bài thôi " Thấy cô gật đầu anh

cũng chuyên tâm giảng lại bài hồi sáng trên lớp... Còn cô thì giả bộ tập trung nghe anh giảng một bên ác ý cọ cọ bị anh cảnh cáo

nhiều lần mới nhàm chán buông tha cho anh... [ 1 tiếng sau: ]

. Sau khi giảng xong anh theo quánh tính nhìn xuống cô gái trong lòng thì toàn thân cứng đờ... Không biết cô đã ngủ bao giờ, khuôn mặt khi ngủ của cô như thiên sứ yên tĩnh, đôi môi phấn nộn mê người từ từ mở ra rồi khép lại theo tiếng thở dụ

người cắn mút, dây áo bị kéo lệch xuống lộ ra xương vai trắng nõn tinh

xảo, bộ ngực như ẩn như hiện dưới lớp vải mỏng manh theo nhịp thở của

cô mà phập phồng, làm anh nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, nơi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!