Thẩm Ý Đường thở dài một tiếng: "Có đấy."
Giọng nói hậm hực như thể vừa chịu uất ức lớn lắm, khiến nhân viên phục vụ đang lên món không nhịn được mà liếc nhìn hai người họ thêm một cái.
Bùi Nguyên mở chai nước trái cây đặt trước mặt anh: "Thật sự là không có mà, chuyện nhà ma tôi đã nói với anh rồi, chỉ còn mỗi Giang Dư Bạch là chưa hỏi thôi."
Cậu bỗng cảm thấy tình cảnh hiện tại có chút khó xử, khẽ liếc nhìn Giang Dư Bạch. May mà đối phương có vẻ không quan tâm họ đang nói gì, vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, góc nghiêng khuôn mặt toát lên vẻ thản nhiên.
Thẩm Ý Đường cầm nước trái cây lên uống một ngụm: "Vậy lát nữa em không được cứ mải nói chuyện với Giang Dư Bạch đâu đấy."
Cái cảm giác kỳ lạ khó tả kia lại ập đến, Bùi Nguyên cưỡng ép bản thân ngó lơ nó, ậm ừ đồng ý rồi bắt đầu nướng thịt.
Bữa cơm này diễn ra quá đỗi im lặng. Lúc đầu Bùi Nguyên còn cố gắng làm dịu bầu không khí đông cứng này, nhưng sau đó nhận ra hai người kia chẳng thể nào trò chuyện thân thiết nổi nên cậu cũng bỏ cuộc.
Cậu vừa im lặng, bàn ăn càng trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn lại tiếng thịt nướng thỉnh thoảng phát ra tiếng "xèo xèo".
Bùi Nguyên cảm thấy không ổn.
Trước đây cậu từng giới thiệu những người bạn khác cho Thẩm Ý Đường quen biết, anh chưa bao giờ như thế này, ít nhất thì đôi bên vẫn cư xử khá hòa thuận.
Chẳng lẽ vì sắp thành người lớn cả rồi nên ai cũng thay đổi sao?
...
Tìm đến tận năm địa điểm vẫn không thấy người đâu, mặt mũi Hứa Văn Tri đã xanh mét vì tức giận, hắn liên tục gọi điện cho Thẩm Ý Đường.
Lúc đầu thì không có người nhấc máy, về sau thì máy báo bận liên tục.
Đây rõ ràng là đã kéo hắn vào danh sách đen rồi.
Hứa Văn Tri tức đến mức cười gằn, quay sang nhắn tin cho Bùi Nguyên.
"Cậu với Thẩm Ý Đường đi đâu rồi?"
"Hai người ác thật đấy, đi chơi mà không thèm rủ tôi."
"Nguyên Nguyên, tôi ở nhà một mình chán chết đi được, hu hu hu."
"Kem
-dang
-thuong. jpg."
"..."
Chiêu giả vờ đáng thương quả nhiên có hiệu quả, Bùi Nguyên gửi lại một địa chỉ.
"Lát nữa bọn tôi sẽ tới đây, nếu cậu muốn chơi thì qua nhé."
Hứa Văn Tri nhấn vào xem, phát hiện đó là một nhà ma.
"Trước đây rủ cậu bao nhiêu lần cậu đều bảo không muốn chơi mà?"
"Mới ra chế độ mới, tôi muốn thử xem sao." Bùi Nguyên đáp.
Hứa Văn Tri: "Tôi đến ngay đây, đợi tôi."
Hắn cất điện thoại, bảo tài xế lái xe đi, hoàn toàn không nhìn thấy dòng tin nhắn phía sau của Bùi Nguyên: "Giang Dư Bạch cũng ở đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!