Bùi Nguyên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhớ lại lần gặp trước, cậu đặc biệt gửi tin nhắn nhắc nhở Thẩm Ý Đường:
"Lúc đi chơi với tôi, anh đừng có làm mấy hành động như lần trước nữa đấy."
Thẩm Ý Đường trả lời rất chậm: "Em quan tâm Giang Dư Bạch đến thế sao?"
Một câu nói như thể đang trần thuật sự thật khiến Bùi Nguyên thấy khá không tự nhiên. Suy nghĩ kỹ lại, hình như đúng là vậy thật.
Cậu quan tâm Giang Dư Bạch là vì thiết lập nhân vật.
Cậu là pháo hôi, Giang Dư Bạch là kẻ bị muôn người ghét. Khác với những nhân vật có nhiều đất diễn quan trọng, họ đều là những người phát huy xong vai trò của mình rồi "lĩnh cơm hộp" rời sân khấu. Có thể coi họ là hai người có số phận tương đồng nhất trong cuốn tiểu thuyết mà cậu nhớ được.
Chính vì thế nên mới thấy thân thiết hơn một chút.
Bùi Nguyên: "Đúng vậy."
Cậu thừa nhận.
Thẩm Ý Đường siết chặt điện thoại. Có một khoảnh khắc anh nghĩ rằng Bùi Nguyên thích Giang Dư Bạch, nhưng rồi nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó.
Không thể nào.
Bùi Nguyên là người không giấu nổi tâm sự, nếu thực sự thích Giang Dư Bạch, anh đã sớm nhận ra rồi.
Cái gọi là "quan tâm" hiện giờ chỉ là sự quan tâm ngoài mặt, đơn giản vì họ là bạn cùng bàn.
Thẩm Ý Đường mím môi, đáy mắt hiện lên cảm xúc phức tạp.
Bùi Nguyên đặt chỗ tại một quán đồ nướng.
Ngay bên cạnh có một khu nhà ma khổng lồ, rất đông người. Từ lúc khai trương tới giờ Bùi Nguyên vẫn chưa đi chơi lần nào.
Một là vì đông, hai là dù cậu rất hứng thú nhưng thực tế lại khá sợ ma. Đã mấy lần Thẩm Ý Đường và Hứa Văn Tri rủ đi đều bị cậu từ chối vì sợ mất mặt và bị trêu chọc trước mặt hai người họ.
Hôm nay cậu muốn đi là vì nhà ma đó mới ra một chế độ mới, không kinh dị mà chủ yếu là giải đố.
Chia sẻ vị trí xong, Bùi Nguyên lên xe, báo địa chỉ cho tài xế.
Thẩm Ý Đường đến trước cậu, đang ngồi ở một góc khuất, hơi cúi đầu nhắn tin cho ai đó.
Vì quá tập trung nên lúc Bùi Nguyên lại gần, anh vẫn không hề hay biết.
Từ góc độ này, có thể thấy ngón tay Thẩm Ý Đường đang gõ bàn phím thoăn thoắt.
Bùi Nguyên kéo ghế ngồi xuống: "Anh đang nhắn tin với Hứa Văn Tri à?"
Thẩm Ý Đường lập tức úp ngược điện thoại xuống, nhét vào túi áo, ngước mắt cười rạng rỡ: "Không có."
Chiếc điện thoại trong túi áo vẫn sáng màn hình, bên trong toàn là những tin nhắn tức tối đến phát điên của Hứa Văn Tri.
Không ổn rồi.
Hứa Văn Tri bật dậy khỏi ghế sofa, khuôn mặt bình thường vốn lạnh lùng giờ đây có chút vặn vẹo.
Hắn không hẹn được Bùi Nguyên, vậy mà Thẩm Ý Đường lại hẹn được, nãy giờ còn liên tục khoe khoang với hắn.
Hai người họ bây giờ chắc chắn đang hẹn hò ở đâu đó.
Cứ nghĩ đến cảnh Bùi Nguyên và Thẩm Ý Đường hẹn hò ngọt ngào, Hứa Văn Tri lại muốn nổ tung vì tức giận, hắn cầm điện thoại lao ra khỏi cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!