Chương 7: (Vô Đề)

Cái gì thế này?

Lúc úp điện thoại xuống bàn, không ngờ lại lỡ tay gửi đi một mớ biểu cảm kỳ quái như vậy. Đầu óc Bùi Nguyên trống rỗng, cầm điện thoại đờ người ra hồi lâu mới vội vàng thu hồi hết đống meme lộn xộn đó.

Lần đầu thì gõ nhầm chữ, lần thứ hai thì gửi nhầm meme. Một lần có thể coi là hiểu lầm, nhưng đến lần thứ hai thì thật sự khó mà giải thích cho rõ ràng được. Cậu bây giờ trông chẳng khác nào một kẻ tiểu nhân đang có ý đồ xấu với Giang Dư Bạch, cứ rình rập cơ hội là nhảy vào thả thính.

Bùi Nguyên kiệt sức nằm vật ra sofa, đôi mắt vô hồn nhìn điện thoại, chậm chạp gõ chữ giải thích: "Tôi vô tình bấm nhầm thôi, thật sự xin lỗi cậu."

Giang Dư Bạch lần này trả lời rất nhanh: "Không cần xin lỗi."

Đời người ngắn ngủi, chẳng qua cũng chỉ là hai lần hiểu lầm thôi mà, không có gì to tát cả. Bùi Nguyên chớp mắt, tự thôi miên bản thân như vậy xong thì cảm thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Một cái bóng đổ xuống từ phía trên, cậu giật mình ngồi thẳng dậy, nhưng đã muộn.

Bùi Cảnh liếc nhìn chiếc điện thoại đặt bên cạnh, rõ ràng đã thấy mấy cái meme gây hiểu lầm kia, sắc mặt ông thay đổi khôn lường. Bùi Nguyên trợn tròn mắt, cố gắng giải thích: "Bố, nghe con nói đã!"

"Đã lớp 12 rồi mà còn đi trêu ghẹo người ta!" Màn hình điện thoại tuy không lớn nhưng mấy cái meme đó quá nổi bật, Bùi Cảnh chẳng cần đọc chữ bên dưới cũng hiểu ý nghĩa là gì.

"Không phải con gửi đâu, con không có trêu ghẹo ai hết." Bùi Nguyên túm lấy tay áo bố, chớp mắt liên tục, chân thành hỏi: "Bố ơi, con trai bố trông giống loại người đó lắm ạ?"

Bùi Cảnh bỗng im bặt, nhìn xoáy vào Bùi Nguyên, ánh mắt tràn đầy sự nghi ngờ lộ liễu. Bùi Nguyên bị ánh nhìn đó làm cho ngượng chín mặt: "Con lỡ tay bấm nhầm thôi, con thật sự không biết trêu ghẹo người khác đâu mà."

Bùi Cảnh lại liếc điện thoại lần nữa, lúc này mới nhìn kỹ dòng chữ bên dưới, ông hắng giọng: "Vào học rồi thì tập trung mà học hành cho tử tế."

"Đương nhiên rồi ạ." Bùi Nguyên lập tức đáp lời.

Bùi Cảnh rút tay ra, không nói thêm gì nữa, chỉnh đốn lại quần áo rồi đi làm. Ông vừa đi, Bùi Nguyên liền đổ rầm xuống sofa như mất hồn, lấy tay che mặt không muốn nhúc nhích.

Thà rằng đối tượng gửi nhầm là Hứa Văn Tri hay Thẩm Ý Đường thì đã chẳng sao, dù sao mấy cái meme đó cũng là cậu lưu từ chỗ họ mà ra, đằng này lại là Giang Dư Bạch. Hai người chẳng thân thiết gì, trước đó đi ăn lẩu lại còn ngượng ngùng, tâm trạng Bùi Nguyên lúc này phức tạp không sao tả xiết.

Ngón tay cậu gõ loạn trên bàn phím hồi lâu vẫn không gửi đi được tin nhắn nào. Cuối cùng, khi cậu định thoát ra thì Giang Dư Bạch lại chủ động nhắn tin tới. Đó là một cái meme "xoa đầu", xét về động tác hay biểu cảm thì đều thể hiện sự thân thiết quá mức.

Bùi Nguyên ngẩn ra, vừa mới thêm biểu cảm định trả lời thì Giang Dư Bạch đột nhiên thu hồi tin nhắn.

Bùi Nguyên: "?" Giang Dư Bạch: "Bấm nhầm."

Bùi Nguyên cảm thấy hơi kỳ lạ. Theo cậu, một cái meme xoa đầu dù có gửi nhầm thì cũng chẳng sao, nhưng Giang Dư Bạch hình như không nghĩ vậy.

"Vậy thì huề nhé, chúng ta đều bấm nhầm." Bùi Nguyên suy nghĩ rồi trả lời lại.

Điện thoại rung không ngừng, là Thẩm Ý Đường phát hiện cậu nói rất nhiều trong nhóm lớp, cũng giống như Hứa Văn Tri, anh tò mò tại sao cậu lại ra mặt giúp Giang Dư Bạch.

"Không chỉ Giang Dư Bạch đâu, nếu là người khác tôi cũng sẽ lên tiếng thôi, sao hai cậu phản ứng dữ vậy?" Bùi Nguyên bĩu môi.

Thẩm Ý Đường nhận ra trọng điểm: "Hai cậu? Hứa Văn Tri cũng hỏi cậu à?" Bùi Nguyên gửi một chữ "Ừ" cho có lệ. Thẩm Ý Đường: "Chỉ là tò mò thôi, cậu đâu phải kiểu người thích lo chuyện bao đồng."

Sau này sẽ là kiểu người đó đấy!

Dù sao thiết lập nhân vật của cậu cũng là pháo hôi độc ác mà, phải làm mấy chuyện đáng ghét, khiến người ta thấy độc ác mới đúng bài. Bùi Nguyên dùng hai tay giơ điện thoại lên gõ chữ: "Không tính là bao đồng đâu, lần trước để cậu ấy ngượng ngùng như vậy, giờ tôi giúp cậu ấy nói vài câu là bình thường mà."

Điện thoại không hề nhẹ, giơ lên một lúc là thấy mỏi, Bùi Nguyên đổi tư thế, nắn nắn bắp tay, nhận ra mình nên rèn luyện sức khỏe thôi. Hứa Văn Tri và Thẩm Ý Đường đều cao như vậy, còn cậu vẫn dậm chân tại chỗ, không thể chịu thua được.

Nghĩ là làm, Bùi Nguyên đứng dậy thay đồ thể thao ra ngoài chạy bộ. Nửa tiếng sau, cậu quay về với gương mặt trắng bệch vì mệt. Dì giúp việc đang tưới hoa thấy vậy vội buông vòi nước chạy lại đỡ cậu.

"Sức khỏe cháu không tốt, đừng có vận động bừa bãi." "Cháu cũng không ngờ nó lại tệ thế này." Bùi Nguyên ngồi phịch xuống ghế, mệt đến mức giọng nói cũng run rẩy: "Mới chạy được một tí mà đã thế này rồi, yếu quá đi mất."

Dì giúp việc bưng cho cậu ly nước ấm, Bùi Nguyên uống xong mới hồi phục được chút sức lực, lảo đảo đi về phòng tắm rửa. Nửa tiếng sau, cậu khoan khoái ngồi trên sofa xem TV, cúi đầu thấy điện thoại có vài tin nhắn chưa đọc. Toàn là của Hứa Văn Tri và Thẩm Ý Đường. Cậu chẳng cần đoán cũng biết hai tên này nhắn gì. Quả nhiên:

Hứa Văn Tri: "Ra ngoài đi, tôi mời cậu ăn cơm." Hứa Văn Tri: "Hôm nay đi với tôi, ai gọi cũng đừng có thèm thưa." Hứa Văn Tri: "Lâu lắm rồi không được ăn riêng với cậu."

Thẩm Ý Đường: "Qua đây chơi game đi." Thẩm Ý Đường: "Chỉ hai chúng ta thôi, đừng gọi cái tên Hứa Văn Tri kia." Thẩm Ý Đường: "Tôi đặt phòng VIP xong rồi, đợi cậu đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!