Bùi Nguyên vừa nghe đến ba chữ "Tạ Vị Thầm" là lập tức hào hứng hẳn lên: "Là ai thế?"
Hứa Văn Tri không trả lời thêm.
Cậu đợi mãi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, khi mơ màng mở mắt ra xem điện thoại thì trời đã tối hẳn. Hứa Văn Tri trả lời một câu chẳng liên quan gì đến câu hỏi trước đó: "Tôi có một người bạn."
Xem thời gian thì tin nhắn gửi đến từ nửa tiếng trước, Bùi Nguyên ngơ ngác hỏi lại: "? Bạn cậu làm sao?"
Hứa Văn Tri: "Tôi có một người bạn, cậu ấy thích bạn thân của mình, nhưng không biết có nên nói ra không, cậu thấy sao?"
Chủ đề chuyển hướng quá nhanh khiến Bùi Nguyên nhất thời không thích nghi kịp: "Người bạn đó là chính cậu đúng không?"
Cậu cũng chẳng suy nghĩ kỹ, cảm thấy cổ họng hơi khô nên xuống phòng khách mở tủ lạnh lấy chai nước uống một hơi hết sạch. Chất lỏng mát lạnh chảy qua cuống họng, Bùi Nguyên thở phào mãn nguyện, cuộn tròn trong góc sofa tiếp tục ôm điện thoại nhắn tin với Hứa Văn Tri.
Kết quả là chờ nửa ngày trời vẫn không thấy Hứa Văn Tri hồi âm, cậu không khỏi cau mày, tò mò không biết cái câu hỏi đó có gì mà khó trả lời đến thế. Bùi Nguyên vốn không phải kiểu người nghiện chat, cậu mở ứng dụng khác lên lướt xem video.
Cậu đã sớm cài đặt nhóm lớp ở chế độ không làm phiền, nhưng vẫn nhận được thông báo tin nhắn tag toàn thể thành viên. Đang lướt video ngắn thì phía trên màn hình cứ liên tục nhảy thông báo tin nhắn nhóm, cậu bực mình bấm vào xem.
Không xem thì thôi, xem một cái là thấy ngay một bầu không khí toàn là những lời lẽ công kích, mà đối tượng bị vây đánh lại là cùng một người.
— Giang Dư Bạch.
Lướt ngược lên trên, thậm chí còn chẳng có lý do chính đáng nào cả.
Bùi Nguyên vốn đang bực sẵn trong người, thấy nhiều người mỉa mai Giang Dư Bạch như vậy, lại còn mắng chửi bằng những lời lẽ khó nghe, cậu không kìm được mà gõ chữ: "Mấy người không thấy phiền à?"
Một lũ trẻ con, đã lớp 12 rồi, có hơi sức đi mắng người sao không để dành mà học tập đi?
Bùi Nguyên càng nghĩ càng tức, trong đầu hiện lên thiết lập nhân vật của mình và Giang Dư Bạch. Đã là "pháo hôi độc ác" rồi thì cậu cứ thế mà phát huy, thay mặt Giang Dư Bạch mắng lại cho ra trò.
Nghĩ là làm, Bùi Nguyên gửi liên tiếp mấy tin nhắn đầy tính "âm dương quái khí": "Đêm hôm khuya khoắt cả lũ bị mất trí nhớ hay gì? Ở đây lên cơn điên à?" "Có cần tôi giới thiệu bệnh viện nào tốt tốt không? Tranh thủ vào đó chữa khỏi rồi hãy ra." "Tag toàn thể để lôi kéo mọi người vào cái cuộc cãi vã vô vị, trẻ con này của mấy người đấy à?" "..."
Ban đầu trong nhóm có rất nhiều người nhắn tin, nhưng sau khi Bùi Nguyên gửi mấy câu đó đi, không một ai dám ho he trả lời. Cậu không vui bĩu môi, đặc biệt tag cái kẻ bắt đầu mắng người đầu tiên và đang hùa theo lôi kéo mọi người: "@Lâm Tinh Xuyên, nói đi."
"Giang Dư Bạch cứ lầm lầm lì lì không thèm để ý ai, tớ mới nói vài câu thôi mà, cậu nhìn thái độ của mọi người đối với cậu ta là biết cái tên đó hãm thế nào rồi." Bị chỉ đích danh, Lâm Tinh Xuyên buộc phải ra mặt trả lời: "Hơn nữa bọn tớ nói cậu ta, Bùi Nguyên cậu xen vào làm gì?"
Giọng điệu này so với lúc mắng Giang Dư Bạch thì đã là khách khí lắm rồi, và hắn cũng chẳng dám không khách khí. Bùi Nguyên ở trong lớp là sự tồn tại "không nên dây vào". Không phải vì gia thế cậu tốt có người chống lưng, mà vì bản thân cậu có cái miệng cực kỳ lợi hại. Ai chọc cậu là cậu mắng người đó, cả lớp chẳng ai cãi thắng được cậu. Kẻ từng nếm mùi thì không dám dây, kẻ chưa nếm mùi thấy cái thế trận đó lại càng không dám chọc.
Nhưng cậu không vì thế mà bị ghét bỏ, ngược lại mọi người còn thích cậu hơn.
"Sao tôi lại không được xen vào?" Bùi Nguyên lại nhớ đến cái hiểu lầm ngượng ngùng kia, nhanh chóng gõ tiếp: "Cậu mắng bạn cùng bàn của tôi."
Lâm Tinh Xuyên cười lạnh: "Không ngờ cậu lại nhiệt tình thế cơ đấy? Cậu giúp người ta nói chuyện, người ta cũng chẳng biết ơn cậu đâu, có khi còn thấy cậu lo chuyện bao đồng."
Bùi Nguyên: "Tôi nói việc của tôi, không quan tâm người ta có biết ơn hay không. Không giống ai đó, tự mình mắng chưa đủ còn phải kéo người khác vào cùng, trẻ con ba tuổi cũng chẳng chơi cái trò này nữa rồi."
Lâm Tinh Xuyên bị nói trúng tim đen nên cuống lên, gửi một tràng tin nhắn dài dằng dặc. Hắn thủy chung không dám nói lời khó nghe với Bùi Nguyên, nên cứ lôi Giang Dư Bạch ra để giễu cợt cậu. Bùi Nguyên thấy hắn quá ồn ào, trực tiếp nhắn tin riêng cho lớp trưởng (chủ nhóm), bảo lớp trưởng cấm ngôn hắn luôn.
Nhóm lớp hoàn toàn yên tĩnh, Bùi Nguyên gửi thêm một cái meme "giơ ngón giữa" rồi thôi. Lúc này những người khác mới dám ló mặt ra giảng hòa: "Đừng giận mà, thực ra mọi người cũng không có ý gì đâu, tại Giang Dư Bạch khó gần quá thôi." "Đúng đấy, Lâm Tinh Xuyên tag cậu ta bao nhiêu lần trong nhóm có việc cần tìm mà cậu ta chẳng thèm trả lời lấy một câu." "Đúng vậy, đều là bạn học cả, làm gì mà phải thế."
Bùi Nguyên: "Tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với hạng người có vấn đề về não như thế."
Nhóm lại im bặt. Lâm Tinh Xuyên không nhắn được trong nhóm liền điên cuồng gửi yêu cầu kết bạn với Bùi Nguyên để đòi "nói lý lẽ". Bùi Nguyên từ chối thẳng thừng, đổi tư thế rồi tiếp tục lướt video.
Cái tên Hứa Văn Tri mất tích nãy giờ cuối cùng cũng online. "Không phải, đã bảo là một người bạn của tôi rồi mà. Tôi đi tắm thôi, sao lúc quay lại đã thấy cậu mắng nhau trong nhóm lớp rồi?"
"Ồ." Bùi Nguyên đáp: "Lâm Tinh Xuyên đáng bị mắng."
Hứa Văn Tri: "Có phải vì hắn nói Giang Dư Bạch không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!