Lời vừa thốt ra, cả Trì Ý và Thẩm Ý Đường suýt chút nữa là không ngồi vững.
"Con nói cái gì cơ?" Sắc mặt Trì Ý thay đổi liên tục, bà nhìn chằm chằm vào Thẩm Ý Đường, giọng điệu có phần kinh hãi: "Cháu... cháu thích Hứa Văn Tri á?"
"Không có đâu ạ." Thẩm Ý Đường ngược lại rất bình tĩnh, anh giải thích: "Chỉ là cháu với Hứa Văn Tri có tranh luận vài câu thôi, không biết sao Viên Viên lại nghĩ thế nữa."
Trì Ý thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được đưa tay day trán: "Bùi Nguyên, con bớt xem mấy cái tiểu thuyết yêu đương sướt mướt đó đi, nghe con nói mà mẹ hết hồn. Cãi nhau mà là yêu đương à, thế thì thiên hạ này người ta yêu nhau hết rồi. Thế sau này con mà cãi nhau với Thẩm Ý Đường, chẳng lẽ cũng là đang yêu đương với nó chắc?"
Bùi Nguyên bĩu môi, đôi mắt đen khẽ rủ xuống, giọng nhỏ đi hẳn: "Tại họ cứ kỳ quặc thế nào ấy, con nghi ngờ cũng bình thường mà."
Thẩm Ý Đường đưa tay nhéo nhẹ vào cánh tay Bùi Nguyên, ra hiệu cho cậu đừng nói chủ đề này nữa. Bất thình lình bị ngón tay anh chạm vào, Bùi Nguyên giật nảy mình đứng phắt dậy, phản ứng lớn đến mức chính cậu cũng sững sờ.
"Cậu nhéo... nhéo đau tôi rồi." Hoàn hồn lại, Bùi Nguyên ngượng nghịu ngồi xuống, lắp bắp nói: "Làm tôi giật cả mình."
Trì Ý nhìn con trai đầy khó hiểu, Thẩm Ý Đường thì mỉm cười đối diện, sau đó hơi nghiêng đầu về phía Bùi Nguyên: "Xin lỗi nhé, lần sau trước khi nhéo tôi sẽ báo trước cho cậu một tiếng."
Báo trước chẳng phải càng kỳ quái hơn sao?
Mà khoan. Bùi Nguyên sực nhận ra trọng điểm, lầm bầm: "Cậu đừng nhéo tôi nữa là được chứ gì, cứ hở ra là nhéo tôi làm gì không biết."
Thấy hai đứa trẻ gần như dính sát vào nhau, ánh mắt Trì Ý trở nên quái lạ, bà nhìn Thẩm Ý Đường rồi lại nhìn Bùi Nguyên, bỗng nhiên bật cười.
"Mẹ đi làm đây, hai đứa ở nhà đừng có đánh nhau đấy nhé."
"Chào dì ạ." Thẩm Ý Đường giơ tay chào.
Bùi Nguyên thấy lời mẹ nói hôm nay có chút lạ, cậu và Thẩm Ý Đường chưa bao giờ đánh nhau cả, sao mẹ lại đột ngột nhắc đến chuyện này.
Trì Ý rời đi, phòng khách chỉ còn lại hai người.
"Viên Viên." Thẩm Ý Đường nghiêng đầu gọi: "Vậy chỉ hai chúng ta đi thủy cung thôi nhé, không dắt theo Hứa Văn Tri, đúng lúc tôi cũng không muốn gặp cậu ta."
"Không được." Bùi Nguyên đanh mặt, từ chối không cần suy nghĩ.
Hôm qua đi ăn lẩu chỉ vì chuyện gắp thức ăn mà đã cãi lộn rồi, nếu để Hứa Văn Tri nghe thấy lời này, chắc hai người họ đánh nhau thật mất.
"Tại sao?" Thẩm Ý Đường rủ mắt, giọng điệu thấp thỏm hỏi. Hàng mi cong vút che khuất cảm xúc nơi đáy mắt, chỉ có thể thấy qua biểu cảm nhỏ trên mặt là anh đang rất buồn, giống như một chú cún bị bỏ rơi bên lề đường đang khao khát một cái ôm.
Bùi Nguyên không chịu nổi dáng vẻ này của anh, trái tim cậu vô thức thắt lại theo nhịp rung rinh của hàng mi kia.
"Hai cậu cứ cãi nhau suốt." Cậu mím môi, thành thật nói: "Tôi đâu phải món đồ chơi, hai cậu ở bên cạnh tôi cứ như mấy đứa trẻ con tranh giành đồ chơi mà gây gổ đủ kiểu."
Đúng, đây chính là điểm khiến cậu không vui bấy lâu nay. Hai người họ cãi nhau, còn cậu — đối tượng bị tranh giành — lại đóng vai trò là "món đồ" bị cướp qua cướp lại. Bùi Nguyên cứ nghĩ đến cảnh đó là lại thấy ghét.
"Không phải thế đâu." Thẩm Ý Đường ngước mắt: "Thực ra tôi và Hứa Văn Tri cãi nhau là vì một chuyện khác."
"Chuyện gì?" Bấy lâu nay hai người họ đều không chịu nói lý do, nghe anh chịu kể, Bùi Nguyên vội vàng hỏi. Đối diện với hốc mắt hơi đỏ của Thẩm Ý Đường, cậu theo bản năng né tránh ánh nhìn. Thẩm Ý Đường rất giỏi trong việc làm người khác mủi lòng, hở ra là trưng cái bộ dạng ủy khuất đó, Bùi Nguyên đã bị lừa không biết bao nhiêu lần rồi, lần này cậu nhất quyết không mắc bẫy nữa.
"Hứa Văn Tri lúc trước chửi tôi xấu xí, tôi tức nên mấy ngày nay mới cãi nhau với cậu ta." Thẩm Ý Đường chậm rãi nói: "Nhưng Viên Viên cứ yên tâm, từ hôm nay tôi sẽ không thèm đếm xỉa đến cậu ta nữa."
Bùi Nguyên tựa lưng vào sofa, dáng vẻ lười biếng, không tin lắm: "Chỉ vì thế thôi á?"
Thẩm Ý Đường ngồi xích lại gần, nắm lấy tay Bùi Nguyên, mặt đầy nghiêm túc: "Chỉ vì thế thôi."
Anh đặt ngón tay vào lòng bàn tay Bùi Nguyên, men theo những đường chỉ tay mà v**t v* từ trên xuống dưới, động tác rất nhẹ nên mang lại cảm giác cực kỳ nhột. Bùi Nguyên là người sợ nhột nhất, cánh tay cậu không kìm được mà run lên, rút tay ra đặt sang phía khác.
"Cậu không nhéo tay thì lại gãi ngứa, làm cái gì vậy hả?" Có lẽ vì cảm giác nhột ở lòng bàn tay ảnh hưởng, âm cuối của cậu hơi cao lên, chính cậu cũng không nhận ra câu nói này nghe giống như đang làm nũng.
Thẩm Ý Đường nghiêng đầu, gối lên vai cậu: "Tôi chỉ muốn đi chơi cùng cậu thôi, không muốn đi cùng Hứa Văn Tri. Cậu ta vừa mất lịch sự lại vừa nhạt nhẽo, dắt theo cậu ta sẽ buồn chán lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!