Niềm hy vọng vừa nhen nhóm trong mắt Thẩm Ý Đường đã nhanh chóng tan biến khi đối diện với gương mặt tươi cười nhưng không hề có thêm phản ứng đặc biệt nào của Bùi Nguyên.
Hắn ngồi thẳng dậy, rũ mắt, giọng nói lộ rõ vẻ thất vọng: "Viên Viên, tớ muốn hỏi tại sao cậu lại thích Giang Dư Bạch?"
Bùi Nguyên định hỏi lại sao hắn chắc chắn cậu thích anh đến thế, nhưng nghĩ lại thôi, chỉ khẽ đáp: "Tớ không biết."
Cái "không biết" đầu tiên là vì thực sự không rõ. Cái "không biết" lần này là vì cậu vẫn chưa hoàn toàn hiểu tại sao mình lại rung động với Giang Dư Bạch. Thích một người dường như chẳng cần lý do cụ thể nào cả.
Nghe thấy ba chữ đó, Thẩm Ý Đường và Hứa Văn Tri đều lặng đi.
"Không sao." Một lúc sau, Thẩm Ý Đường cong mắt cười, "Nói không chừng chỉ là ảo giác nhất thời của tuổi dậy thì thôi, tớ có thể đợi cậu."
"Tớ cũng có thể." Hứa Văn Tri không chịu thua kém, "Viên Viên, cậu cứ tiếp xúc với tớ nhiều hơn, chắc chắn cậu sẽ thích tớ cho xem."
Bùi Nguyên không nhịn được "phụt" một tiếng bật cười: "Nếu thực sự như vậy thì chúng ta quen nhau lâu thế này tớ đã thích từ lâu rồi, cần gì phải đợi tiếp xúc thêm nữa?"
Lời nói thật lòng luôn khiến người ta không thể phản bác. Hứa Văn Tri bực bội nhíu mày, gương mặt vốn đã khó gần giờ càng thêm vẻ hung dữ. Thẩm Ý Đường thì trông vẫn chẳng khác gì thường ngày.
Thấy họ dường như vẫn còn ôm hy vọng, Bùi Nguyên nghiến răng quyết định nói dứt khoát: "Thẩm Ý Đường, Hứa Văn Tri, tớ không phải ảo giác, cũng không phải nói đùa, tớ thực sự thích Giang Dư Bạch. Chỉ là hiện tại tớ sẽ không yêu đương, sau khi tốt nghiệp, có lẽ tớ sẽ tỏ tình và ở bên cậu ấy."
"Cậu ta dựa vào cái gì mà còn bắt cậu phải tỏ tình trước cơ chứ?" Hứa Văn Tri bất mãn, đến mức bỏ qua luôn cả trọng tâm của câu nói.
"Đó chỉ là cách nói thôi." Bùi Nguyên cười, giọng điệu vô cùng dịu dàng, "Ý tớ là, các cậu đừng thích tớ nữa."
Cậu biết rõ mình sẽ không thích hai người này, nên sẽ không cho họ bất kỳ cơ hội nào, dù điều đó có phần tàn nhẫn và vô tình. Hứa Văn Tri há miệng, mọi lời định nói hóa thành một tiếng "Ồ" đầy cam chịu.
Hắn khựng lại một chút, giả vờ không quan tâm mà dựa lưng vào ghế: "Vẫn còn nhiều thời gian mà, mọi chuyện đều chưa nói trước được. Giống như Viên Viên, trước đây cậu có bao giờ nghĩ mình sẽ thích Giang Dư Bạch không?"
Bùi Nguyên ngẩn ra, điểm này quả thực cậu chưa từng nghĩ tới.
"Tớ hiểu rồi." Khác với hắn, Thẩm Ý Đường cực kỳ bình tĩnh, "Nhưng tớ sẽ không bỏ cuộc, giống như Hứa Văn Tri nói, vẫn còn thời gian, mọi chuyện chưa kết thúc."
Trong đáy mắt hắn hiện lên hình bóng của Bùi Nguyên, bàn tay đặt dưới bàn siết chặt rồi lại buông ra. Hắn không tin, cũng không dám tin tình cảm mười mấy năm lại không bằng một Giang Dư Bạch. Nếu mọi thứ chỉ dừng lại ở mức bạn bè, hắn không thể chấp nhận được.
Thấy hai người kiên trì, Bùi Nguyên cũng không biết nói gì thêm, nhấp một ngụm cà phê rồi lầm bầm: "Được rồi, tùy các cậu vậy. Nhưng trước mắt vẫn phải học tập thật tốt, những chuyện khác tính sau."
Từ ngày hôm đó, hai người vẫn đối xử với cậu như bình thường, không còn tranh cãi nữa, quan hệ hòa hợp hơn trước nhiều. Điểm khác biệt duy nhất là cả hai đều nhất trí... cùng khó chịu với Giang Dư Bạch.
Bùi Nguyên không định nói cho Giang Dư Bạch biết chuyện mình muốn tỏ tình, và hai người kia cũng không nói.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, trong kỳ nghỉ Tết, Bùi Nguyên nhận được điện thoại của Giang Dư Bạch.
"Chúc mừng năm mới." Giọng nói của thiếu niên trầm thấp và đầy từ tính.
"Chúc mừng năm mới." Bùi Nguyên cười đáp, đưa điện thoại ra xa để anh nghe tiếng pháo hoa bên mình: "Bên tớ náo nhiệt lắm, sao bên cậu yên tĩnh vậy?"
"Tớ không thích náo nhiệt lắm, hiện tại đang ở một mình."
"Viên Viên, mau lại đây đốt pháo hoa nào!" Hứa Văn Tri thấy cậu đứng một góc gọi điện liền hét lớn: "Đừng gọi nữa, mau lại đây!"
"Đến đây!" Bùi Nguyên đáp theo bản năng.
"Cậu đi chơi đi." Giang Dư Bạch nói, "Hy vọng năm sau tớ có thể cùng cậu đón Tết."
Dù cách một chiếc điện thoại, Bùi Nguyên dường như vẫn thấy được biểu cảm của anh lúc nói câu này. Cậu chưa kịp trả lời thì giọng nói trầm ấm bên kia đã lấn át mọi tiếng ồn ào, truyền thẳng vào tai cậu: "Viên Viên, chúc mừng năm mới."
Bùi Nguyên sững sờ, tim đập thình thịch, khi phản ứng lại thì khóe môi không tự chủ được mà cong lên.
"Giang Dư Bạch, tớ hiểu rõ rồi, tớ thích cậu. Sau khi tốt nghiệp chúng ta hãy ở bên nhau nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!