Chương 24: (Vô Đề)

Bùi Nguyên hai tay để sau lưng, gương mặt rạng rỡ nụ cười, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy từ gò má đến mang tai cậu đã nhuộm một lớp hồng nhạt.

Cậu tiến lên hai bước, đứng cách Giang Dư Bạch nửa mét, khẽ cúi đầu nói nhỏ: "Giang Dư Bạch, hình như tớ cũng có cảm giác khác lạ với cậu. Nhưng tớ không biết đó có phải là thích hay không, cậu có sẵn lòng đợi tớ làm rõ lòng mình không?"

Một cảm xúc không thể kiềm chế lặng lẽ bùng nổ trong lòng, khiến Giang Dư Bạch đáp lại theo bản năng mà không cần suy nghĩ: "Được."

Rõ ràng là đi xem phim, vậy mà lại vô tình bày tỏ lòng mình. Lúc soát vé, Bùi Nguyên vẫn còn ngơ ngẩn, đến mức cúi đầu đi suýt tông vào bảng quảng cáo. Giang Dư Bạch nắm lấy cổ tay cậu kéo về phía mình, giọng nói dịu dàng mang theo sự quan tâm không giấu nổi: "Cẩn thận."

Bùi Nguyên giật mình bừng tỉnh, cảm ơn Giang Dư Bạch rồi không dám nghĩ lung tung nữa, bước vào phòng chiếu. Chỉ còn năm phút nữa là phim bắt đầu, lại là phim kinh dị nên không có nhiều người xem. Lúc họ vào, phòng chiếu vẫn còn trống không.

Bùi Nguyên tìm chỗ ngồi xuống, vừa chỉnh tư thế xong thì bắt đầu có thêm người vào. Đa phần là các cặp đôi, hai người con trai như họ bỗng trở nên lạc lõng. Đặc biệt là sau đó có hai người đàn ông bước vào, nhìn cử chỉ nắm tay thân mật thì chắc chắn cũng là một cặp.

Bùi Nguyên không dám nhìn chằm chằm họ, thu hồi ánh mắt xong không biết nhìn đi đâu, đành lôi điện thoại ra. Nhóm chat ba người đã "nổ tung", Hứa Văn Tri và Thẩm Ý Đường không biết vì chủ đề gì mà đã nhắn hơn một trăm tin. Bùi Nguyên lướt lên trên cùng, phát hiện Hứa Văn Tri muốn rủ cậu ra ngoài, Thẩm Ý Đường cũng muốn, thế là hai người tranh chấp nảy lửa qua mạng.

Bùi Nguyên bỗng thấy hơi có lỗi. Cậu không nói với hai người là mình đã ra ngoài, họ cũng không biết, chắc tưởng cậu vẫn ở nhà. Nếu họ biết cậu đi xem phim riêng, chắc phải có thêm một trăm tin nhắn nữa.

Đang định cất máy, Bùi Nguyên bỗng thấy tin nhắn của Hứa Văn Tri: "Đã nói là cạnh tranh công bằng, cậu đừng có chơi mấy trò tiểu nhân sau lưng đấy."

Có lẽ nghĩ rằng nhắn nhiều tin thế mà Bùi Nguyên không trả lời nên chắc chắn không online, hắn nói năng bạo dạn hơn hẳn: "Cậu có thích Viên Viên cũng vô ích thôi, hai người thân quá rồi, cậu ấy chắc chắn coi cậu là người thân thôi. Tớ mới là người có khả năng nhất."

Bùi Nguyên sững sờ, tưởng mình nhìn nhầm. Thẩm Ý Đường lập tức lạnh lùng đáp trả: "Cậu cũng không có cửa đâu, trong mắt Viên Viên cậu còn giống 'người thân' hơn cả tớ." Thẩm Ý Đường không hề phủ nhận việc mình thích Bùi Nguyên.

Sự nghi ngờ bấy lâu nay đã trở thành sự thật trong khoảnh khắc này, tâm trạng Bùi Nguyên vô cùng phức tạp. Thường thì biết có người thích mình sẽ thấy vui, nhưng cậu lại thấy vô cùng gượng gạo. Tưởng tượng cảnh hai người bạn thân này đều thích mình và tỏ tình, Bùi Nguyên nổi hết cả da gà. Cậu thực sự coi họ là người thân, nên không thể thích, cũng không thể ở bên nhau được.

Hứa Văn Tri gửi một loạt icon mắng người. Thẩm Ý Đường nhắn tiếp: "Giờ còn có thêm một Giang Dư Bạch nữa, cậu cứ nhắm vào tớ thế này thì cậu sẽ là người đầu tiên bị loại đấy."

Thấy tin này Bùi Nguyên càng đờ người ra. Giang Dư Bạch? Cậu liếc nhìn anh một cái, vừa hay chạm phải ánh mắt anh, liền vội vàng cúi xuống nhìn điện thoại. Chẳng lẽ hai người kia đã biết Giang Dư Bạch thích cậu từ lâu? Hèn chi không khí giữa ba người lúc nào cũng kỳ lạ, cậu cứ thấy Thẩm Ý Đường và Hứa Văn Tri hay nhắm vào anh. Hóa ra là vậy.

Bùi Nguyên mím môi, hôm nay cậu chỉ muốn xem phim thôi mà lại phải tiếp nhận quá nhiều thông tin. Đầu tiên là Giang Dư Bạch tỏ tình, cậu nói muốn làm rõ cảm xúc, sau đó lại xác nhận hai người bạn thân nhất đều thích mình, và Giang Dư Bạch cũng đã thích mình từ lâu. Thông tin quá tải khiến đầu Bùi Nguyên bắt đầu đau.

May mắn là lúc này phim bắt đầu, giúp cậu phân tán sự chú ý. Bùi Nguyên cất điện thoại, hoàn toàn không để ý lúc khóa màn hình đã lỡ tay ấn vào một cái sticker: "Đã biết. jpg".

Cùng lúc đó, Thẩm Ý Đường và Hứa Văn Tri đang ở nhà đồng thời bật dậy, muốn thu hồi tin nhắn nhưng không kịp nữa rồi. Sau một hồi im lặng, cả hai cùng đưa ra một quyết định: bắt xe đến nhà Bùi Nguyên. Khi đứng giữa phòng khách nhà cậu, nhìn mẹ Trì Ý đang mỉm cười, cả hai càng im lặng hơn. Bùi Nguyên không có nhà, đã đi xem phim với người khác rồi.

Thẩm Ý Đường cười nói mình có việc gấp cần tìm Bùi Nguyên, Trì Ý mới tiết lộ địa điểm cậu có thể đến, hai người lập tức bắt xe chạy thẳng qua đó.

Bùi Nguyên đang xem phim hoàn toàn không biết nhóm chat đã ngừng nhắn tin từ lâu, mà hai "kẻ chủ mưu" đang đi lùng sục mình. Nội dung phim không quá kinh dị, chỉ có âm thanh thi thoảng hù dọa, Bùi Nguyên vừa ăn bắp vừa phân tâm nên không bị ảnh hưởng lắm.

Mấy cặp đôi xung quanh người thì ôm nhau, người thì thi thoảng hét lên. Cặp đôi nam nam ngồi ngay phía trước cậu, ban đầu Bùi Nguyên ăn bắp xem phim thấy khá vui, không ngờ hai người phía trước xem một hồi bỗng xoay sang hôn nhau thắm thiết. Khoảng cách quá gần, Bùi Nguyên thậm chí có thể nghe thấy tiếng hôn đầy ám muội.

Cậu ngượng ngùng dời mắt đi, muốn đổi chỗ nhưng không biết họ định hôn đến bao giờ. "Ghét thế." Một người cười nói một tiếng. Lập tức có người nổi giận: "Có xem phim không hả? Đến đây xem phim hay đến để hôn nhau? đ*ng d*c thì cút ra ngoài, không thấy ghê à?" Hai người kia lập tức tách ra, cũng không thấy ngại, chỉ là không hôn nữa mà tiếp tục xem phim.

Bùi Nguyên thở phào, nhìn lại màn hình, đưa tay bốc bắp rang. Thế nhưng lần này không chạm vào bắp, mà lại chạm vào một làn da mềm mại. Cậu sững người, nhìn vào xô bắp thì thấy tay mình đang chạm vào tay Giang Dư Bạch. Rõ ràng hành động này chẳng có gì to tát, nhưng không hiểu sao đầu ngón tay như bị châm lửa, nóng bừng khiến cậu rụt tay lại ngay lập tức, mặt nóng ran.

"Tớ không để ý." Bùi Nguyên ngượng ngùng cười, lần này cậu nhìn chằm chằm vào xô bắp, xác định không chạm vào đâu mới bốc một nắm. "Không sao." Giang Dư Bạch khẽ nói, mắt nhìn phía trước, trông có vẻ không có phản ứng gì lớn.

Bùi Nguyên quay lại xem phim, nhưng dư quang thấy Giang Dư Bạch hơi lạ, quan sát kỹ mới thấy mang tai anh đỏ ửng. Xung quanh quá tối, không rõ có phải ảo giác không, Bùi Nguyên theo bản năng ghé sát vào Giang Dư Bạch, nhìn chằm chằm vào tai anh để xác nhận rồi bật cười: "Giang Dư Bạch, tai cậu đỏ rồi kìa."

Giọng nói dịu dàng đầy ý cười vang lên bên tai như một chiếc lông vũ khẽ quét qua, khiến tim anh đập loạn nhịp. Giang Dư Bạch thậm chí thấy tiếng tim đập của mình không thể che giấu nổi, sắp bị người bên cạnh nghe thấy đến nơi. Cổ họng anh thắt lại, dưới cái nhìn của thiếu niên, mãi lâu sau anh mới "ừ" một tiếng, lần này không hề che giấu mà bộc bạch hết lòng mình: "Tại vì lúc nãy cậu chạm vào tay tớ."

Giọng nói hơi khàn của anh khiến Bùi Nguyên thấy ngại ngùng, cậu cong môi cười, quay đi lầm bầm: "Hèn chi ai cũng bảo yêu đương thú vị." Có thể thấy một khía cạnh khác hẳn ngày thường của Giang Dư Bạch đúng là rất thú vị.

Giang Dư Bạch không nghe rõ lời cậu, hơi nghiêng đầu. Dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt thiếu niên trắng trẻo thanh tú, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn phim. Rồi, cậu quay sang nhìn anh. Bốn mắt nhìn nhau, thiếu niên ngẩn người, sau đó chớp mắt, đưa tay giữ lấy mặt Giang Dư Bạch đẩy thẳng lại: "Giang Dư Bạch, cậu cứ nhìn tớ thế này thì tớ không yên tâm xem phim được đâu."

Chưa đợi anh nói gì, cậu lại tiếp tục: "Hình như tớ cũng thích cậu, không biết có phải ảo giác không."

Lời nói không chút giấu giếm khiến mắt Giang Dư Bạch hơi mở to, anh lặng đi một chút rồi mỉm cười: "Tớ đợi cậu." Đợi đến khi cậu xác định được đáp án đó không phải ảo giác.

"Nếu không phải thì sao?" Bùi Nguyên hỏi. "Thì cũng không sao." Giang Dư Bạch nói, "Cho cậu biết lòng tớ, cậu biết được là tớ mãn nguyện rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!