Hứa Văn Tri vì câu hỏi này mà ánh mắt trở nên vô cùng nóng bỏng, hắn nhìn chằm chằm vào Bùi Nguyên, chờ đợi cậu mở miệng trả lời. Không chỉ có Hứa Văn Tri, dù không quay đầu lại, Bùi Nguyên cũng có thể cảm nhận được những ánh nhìn từ phía sau và bên cạnh mình.
Có gì đó rất lạ, Hứa Văn Tri, Thẩm Ý Đường, và cả Giang Dư Bạch đều đang đợi câu trả lời của cậu.
Cổ họng Bùi Nguyên bỗng thắt lại, lời đến cửa miệng nhưng khi chạm phải ánh mắt của Hứa Văn Tri thì lại không thốt ra được. Thực ra cậu chưa bao giờ nghiêm túc nghĩ về vấn đề này, không thể đưa ra đáp án ngay lập tức, đành ho nhẹ một tiếng.
Vừa hay tiếng chuông reo lên, cậu tức khắc thẳng lưng: "Vào học rồi, các cậu mau về chỗ đi."
"Sao Viên Viên không trả lời?" Hứa Văn Tri không chịu rời đi, tiếp tục truy hỏi.
"Không có gì đáng để trả lời cả." Bùi Nguyên ậm ừ, "Xu hướng tính dục thì tất nhiên là... kiểu đó rồi."
Cậu nói cực kỳ thiếu tự tin. Nếu là trước đây, Bùi Nguyên có thể khẳng định chắc nịch rằng mình thích con gái, còn mắng Thẩm Ý Đường sao lại hỏi câu ngớ ngẩn thế. Nhưng hiện tại, cậu chẳng thể xác định nổi điều gì.
"Kiểu đó là kiểu gì?" Hứa Văn Tri gặng hỏi.
"Là thích con gái chứ sao." Thấy hắn nhất quyết đòi một đáp án, Bùi Nguyên mím môi nói xong liền đẩy cánh tay hắn đang gác trên bàn ra: "Được rồi, vào học rồi, đừng ở đây nói nhảm nữa."
Có lẽ là ảo giác, cậu thấy trong đáy mắt Hứa Văn Tri loáng qua một tia thất vọng. Bùi Nguyên quay đầu lại, phát hiện sắc mặt Thẩm Ý Đường cũng không tốt lắm, ít nhất thì nụ cười thường trực trên môi hắn lúc này đã biến mất.
Giáo viên bước vào, Thẩm Ý Đường và Hứa Văn Tri rời đi. Bùi Nguyên sực nhớ ra điều gì, liếc mắt nhìn sang Giang Dư Bạch. Biểu cảm của anh vẫn chẳng khác gì bình thường, không nhìn ra được gì, lại càng khiến người ta không đoán định được tâm tư. Trong lòng Bùi Nguyên dâng lên một cảm xúc kỳ quái, cậu gạt đi rồi nhìn lên bảng đen.
*
Tiết học buổi trưa kết thúc, Bùi Nguyên còn đang nghĩ xem nên ăn gì thì ba người đã xuất hiện trước mắt. Thẩm Ý Đường và Hứa Văn Tri ngày nào cũng đến ăn cơm cùng cậu, chuyện đó Bùi Nguyên hiểu được. Cậu nhìn về phía người duy nhất mình không hiểu nổi – Tạ Vị Thầm – với ánh mắt đầy thắc mắc.
Cậu và Tạ Vị Thầm hoàn toàn không quen thân, muốn tìm cảm giác tồn tại thì cậu ta nên đến trước mặt Hứa Văn Tri chứ? Sao cứ lượn lờ trước mặt cậu mãi thế? Chẳng lẽ là vì Hứa Văn Tri?
Ánh mắt Bùi Nguyên nhanh chóng dời từ Tạ Vị Thầm sang Hứa Văn Tri.
"Cậu nhìn tớ cái kiểu gì thế?" Hứa Văn Tri nhạy bén nhận ra, đưa tay gõ nhẹ vào đầu cậu, bất lực nói: "Đừng có ở đó mà nghĩ lung tung mấy chuyện không đâu nhé."
Cậu đâu có nghĩ lung tung, những chuyện đó đều có căn cứ cả đấy. Bùi Nguyên xoa xoa thái dương, dùng ánh mắt cảnh cáo Tạ Vị Thầm.
"Cho tớ tham gia với." Tạ Vị Thầm nhún vai, nói thẳng: "Ăn cơm một mình chán quá, tớ đi cùng các cậu."
"Hôm qua tớ thấy cậu ăn một mình tự tại lắm mà." Bùi Nguyên phản bác.
"Chính vì hôm qua ăn một mình nên mới biết nó vô vị thế nào." Tạ Vị Thầm cười, "Nên hôm nay muốn ăn cùng mọi người."
Cậu ta hỏi Bùi Nguyên, chứ không phải hỏi Thẩm Ý Đường hay Hứa Văn Tri. Bùi Nguyên định nói gì đó, bỗng chú ý thấy Giang Dư Bạch bên cạnh đang định rời đi, đầu óc cậu trống rỗng, theo bản năng đưa tay nắm lấy áo của anh.
"Được thôi, đã có cậu gia nhập rồi thì Giang Dư Bạch cũng đi cùng luôn đi, vừa hay chúng ta có năm người."
Nói xong Bùi Nguyên liền hối hận, "vừa hay năm người" cái gì chứ, đúng là lấy lệ để tìm bừa một lý do. Giang Dư Bạch không nói gì, khẽ rũ mắt.
Tầm mắt của tất cả những người có mặt gần như đều tập trung vào bàn tay đang nắm lấy áo của Bùi Nguyên. Nhận ra ánh mắt kỳ lạ của họ, cậu nhanh chóng buông tay ra.
"Sao thế?" Cậu cười gượng gạo, ngón tay bồn chồn đặt trên bàn, "Đi ăn thôi, không thì căng tin chẳng còn gì ngon đâu."
Thẩm Ý Đường định nói lại thôi, ngược lại Hứa Văn Tri nói huỵch tẹt ra: "Viên Viên, cậu và Giang Dư Bạch thân thiết từ bao giờ thế?"
Bùi Nguyên định nói quan hệ giữa cậu và Giang Dư Bạch chưa bao giờ tệ, vẫn luôn là người quen, nhưng chạm phải ánh mắt nóng rực của hắn và Thẩm Ý Đường, cậu đành nuốt lời vào trong.
"Là bạn cùng bàn của tớ, ăn cơm cùng nhau là chuyện bình thường mà." Bùi Nguyên vừa nói vừa đứng dậy, "Đừng chần chừ nữa, các cậu không đi là tớ đi trước đấy."
Bốn người ở lại mỗi người một vẻ mặt. Giang Dư Bạch không có biểu cảm gì lớn, Thẩm Ý Đường tuy vẫn cười nhưng nụ cười có phần gượng gạo, Hứa Văn Tri thì rõ ràng đang nghiến răng, duy chỉ có Tạ Vị Thầm là bộ dạng rảnh rỗi xem kịch vui.
"Đi thôi nào." Đi ra khỏi lớp phát hiện mấy người kia thực sự không đuổi theo, Bùi Nguyên quay lại đứng ở cửa giục: "Sao không nhúc nhích thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!