Thẩm Ý Đường lắc đầu, ngoài mặt mỉm cười nhưng trong lòng chẳng hề bình thản như thế.
Anh và Hứa Văn Tri vốn là kiểu "nhìn nhau thôi cũng thấy ghét", cãi nhau là chuyện không thể nào, vì chẳng ai muốn phí lời với đối phương. Đánh nhau thì còn có khả năng, còn về nguyên nhân thì...
Thẩm Ý Đường buông tay ra, đổi thành ngoắc lấy ngón tay út của Bùi Nguyên mà nghịch ngợm: "Chỉ là đang nghĩ tôi đã đến tận nhà tìm cậu rồi, còn chưa kịp hẹn cậu đi đâu thì Hứa Văn Tri đã gọi điện trước rồi."
Anh dừng lại một chút, đáy mắt hiện rõ vẻ chiếm hữu: "Thế này không công bằng chút nào."
Câu nói này có tông giọng nhẹ tênh, nghe qua thì tưởng như không quan tâm, nhưng nếu phân tích kỹ thì sẽ thấy nồng nặc mùi ghen tị.
"Tối nay chúng ta có thể cùng đi ăn, mai mới đi thủy cung mà." Về điểm này, Bùi Nguyên không thấy có vấn đề gì, cậu rút tay mình ra, ngáp dài một cái rồi nằm ườn trên giường.
Ở một vài phương diện, cậu quá đỗi chậm chạp, đến mức chẳng nhận ra hôm nay Thẩm Ý Đường kỳ lạ đến nhường nào.
Thẩm Ý Đường há miệng định nói gì đó, nhưng khi nhìn vào mặt cậu, ánh mắt anh lại càng thêm dịu dàng, những lời từ chối cuối cùng vẫn không thốt ra được.
Bùi Nguyên cuộn tròn người lại, mắt không rời bức tường, chậm rãi sắp xếp lại những thông tin về "Hứa Văn Tri" trong đầu.
Cậu và Hứa Văn Tri quen nhau từ hồi tiểu học, ngoài Thẩm Ý Đường ra thì Hứa Văn Tri là người thân thiết nhất. Theo đoạn ký ức kỳ quái kia, Hứa Văn Tri là một kẻ "tác tinh" (thích gây sự, làm mình làm mẩy), nhưng theo những gì cậu biết và tiếp xúc bấy lâu nay, Hứa Văn Tri chẳng có điểm nào khớp với từ "tác" cả.
Rốt cuộc tại sao não mình lại lòi ra mấy cái ký ức này nhỉ?
Bùi Nguyên càng nghĩ càng phiền, cậu lật người định chuyển hướng chú ý, kết quả là suýt chút nữa dán cả mặt mình vào mặt Thẩm Ý Đường.
"Sao cậu lại sát sạt vào tôi thế?" Cậu giật mình, mắt hơi mở to, né tránh hơi thở ấm nóng của Thẩm Ý Đường mà rụt đầu ra sau.
Dù Bùi Nguyên không bài xích việc ở gần như thế, nhưng tình huống hiện tại kiểu gì cũng thấy kỳ quái vô cùng, cậu thậm chí có ảo giác — Thẩm Ý Đường cố ý dán sát vào cậu.
Căn phòng im lặng trong giây lát, rồi mới vang lên giọng nói đầy ý cười của Thẩm Ý Đường: "Tôi đang mải suy nghĩ nên không chú ý."
Chưa đợi Bùi Nguyên kịp trả lời, anh đột nhiên tiến sát lại, chóp mũi chỉ cách mặt Bùi Nguyên đúng một centimet, im lặng nhìn thẳng vào mắt cậu.
"Sao phản ứng lớn thế? Ngượng à?"
"Ai ngượng chứ." Bùi Nguyên lầm bầm, đẩy vai Thẩm Ý Đường ra xa rồi ngồi dậy.
Cậu rất hiếm khi biết ngượng, trong ký ức của cậu, cảnh tượng ngượng ngùng duy nhất là hồi nhỏ lỡ hôn nhầm vào má Thẩm Ý Đường. Dưới ánh nhìn từ đôi mắt biết nói kia, cậu thấy hơi thẹn thùng nên đã xin lỗi và đưa hết chỗ bánh kẹo hôm đó cho anh.
"Cậu ra ngoài đi." Đầu óc Bùi Nguyên đang rất rối, cậu vò tóc, đẩy Thẩm Ý Đường ra khỏi phòng: "Tôi thay quần áo, cậu đợi ở phòng khách đi."
"Lúc trước cậu có bao giờ tránh mặt tôi đâu." Thẩm Ý Đường đưa tay chặn cửa, không chịu đi: "Sao hôm nay lại thế?"
Bùi Nguyên thấy anh thật ấu trĩ: "Đó là chuyện từ đời thuở nào rồi?"
Tính ra cũng đã năm sáu năm trôi qua, cậu đã lớn thành thiếu niên rồi, trong điều kiện cho phép thì việc thay đồ đương nhiên phải tránh người khác.
Giây phút cánh cửa đóng lại, Bùi Nguyên bắt gặp một tia không vui xẹt qua gương mặt tinh xảo ngoài cửa. Cậu tưởng mình nhìn nhầm nên không nghĩ nhiều, thay đồ xong xuôi liền tranh thủ làm trống não bộ, không nhai đi nhai lại đống ký ức vô dụng kia nữa.
Lúc xuống lầu, chuông điện thoại của Bùi Nguyên reo lên.
"Tôi ra khỏi cửa rồi, bao giờ cậu mới qua?" Vừa nhấc máy, bên tai đã vang lên giọng nói trong trẻo của Hứa Văn Tri: "Hẹn ở chỗ cũ nhé?"
Chỗ cũ là một tiệm lẩu mà Bùi Nguyên phát hiện ra đầu tiên. Vì hương vị quá hợp khẩu vị nên có tháng cậu ăn cuồng nhiệt đến mười mấy lần. Cả tháng đó môi cậu lúc nào cũng sưng vù vì cay, đến mức nhiều người đều biết cậu là "fan cứng" của tiệm lẩu này.
"Được thôi." Bùi Nguyên nói: "Tôi với Thẩm Ý Đường cũng đang định xuất phát đây."
Hứa Văn Tri: "Đừng dắt theo cậu ta."
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực bên cạnh, Bùi Nguyên ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đen như mực của Thẩm Ý Đường rồi chớp mắt hỏi: "Tại sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!