"Tớ..." Cậu vừa định lên tiếng thì trên bàn bỗng xuất hiện một hộp kẹo, "Nếu không ngủ thì ăn viên kẹo này đi, cho tỉnh táo chút."
Cảm xúc lạ lẫm khó tả tan biến ngay tức khắc, Bùi Nguyên ngẩng đầu lên. Thẩm Ý Đường đang đứng bên cạnh bàn, ánh mắt lạnh nhạt nhìn lướt qua Giang Dư Bạch.
"Có tác dụng không thế?" Sự chú ý của Bùi Nguyên thành công bị dời sang hộp kẹo.
"Có." Thẩm Ý Đường nói rồi mở nắp, đổ một viên vào lòng bàn tay cậu.
Đó là một viên kẹo cà phê màu nâu, vừa mở ra Bùi Nguyên đã ngửi thấy vị đắng rõ rệt. Cậu nhăn mặt hồi lâu mới dũng cảm bỏ vào miệng. Vị chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng vài giây sau chỉ còn thấy vị ngọt, cậu hơi ngạc nhiên mỉm cười: "Ngon phết đấy chứ."
Thẩm Ý Đường đưa tay xoa đầu cậu, rồi liếc xéo Giang Dư Bạch một cái đầy vẻ không mặn không nhạt. Giang Dư Bạch không nhìn hắn, đôi mắt khẽ rũ xuống không rõ đang nghĩ gì, vẻ mặt nhạt nhẽo đến mức khiến người ta chẳng thể đoán định.
Bùi Nguyên lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, những ý nghĩ hỗn loạn lúc nãy lặn mất tăm. Cậu đẩy nhẹ Thẩm Ý Đường một cái, nhét hộp kẹo vào tay hắn: "Được rồi, tớ ăn một viên này thôi, cậu về chỗ của mình đi."
Thẩm Ý Đường nhếch môi: "Ừ, nếu còn buồn ngủ thì bảo tớ."
Bùi Nguyên gật đầu, đợi hắn đi khỏi liền sốt sắng quay sang hỏi Giang Dư Bạch: "Tiếp tục chủ đề lúc nãy đi, cậu thầm thích ai cơ?"
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ nhảy nhót trên người Giang Dư Bạch, anh chậm rãi ngẩng đầu, gương mặt nghiêng lộ vẻ thờ ơ, không chút cảm xúc. Rõ ràng đang đứng dưới nắng ấm nhưng đôi lông mày và ánh mắt anh lại như phủ một lớp sương giá.
Bùi Nguyên ngẩn ra, cảm thấy anh có chút khác so với lúc nãy.
"Không có gì." Giang Dư Bạch nhỏ giọng nói.
Ba chữ trả lời chẳng liên quan gì đến câu hỏi khiến Bùi Nguyên càng thêm khó hiểu. Cậu quan sát bờ môi đang mím chặt thành một đường thẳng của Giang Dư Bạch, nhận ra anh đang không vui.
Vì sao mà không vui? Bùi Nguyên nhíu mày, nghĩ không ra nên thôi chẳng nghĩ nữa: "Thôi được rồi, tớ cứ tưởng cậu sẽ không có người để thầm thích cơ."
"Tại sao?" Giang Dư Bạch nhìn cậu.
"Vì trông cậu chẳng giống kiểu người sẽ đi thích người khác." Bùi Nguyên chắp hai tay chống cằm, nụ cười rạng rỡ: "Thế nên tớ hoàn toàn không tưởng tượng nổi cậu thầm thích ai được luôn."
Môi Giang Dư Bạch khẽ động đậy. Bùi Nguyên không cho anh cơ hội nói, trực tiếp lướt qua chủ đề này: "Không bàn cái này nữa. Cái trò chơi kia ấy, lúc cậu kết bạn với tớ là đã chơi bao lâu rồi? Nhắc lại đến giờ tớ vẫn thấy kỳ diệu."
Cậu luyên thuyên, hàng mi dài ngoan ngoãn rũ xuống, thỉnh thoảng khẽ rung rinh. Gương mặt trắng trẻo sạch sẽ ấy dù chẳng làm gì cũng cực kỳ thu hút sự chú ý. Giang Dư Bạch nhìn đến xuất thần, rồi hàng mi dài ấy đột nhiên hất lên, đôi mắt đen láy trong veo chuyển động, ánh nhìn rơi về phía anh.
Bùi Nguyên hỏi: "Giang Dư Bạch, cậu có nghe tớ nói gì không đấy?"
Từ trong con ngươi đen láy kia, Giang Dư Bạch nhìn thấy hình bóng mình, anh đáp: "Nghe thấy rồi."
"Thế sao cậu không trả lời tớ." Bùi Nguyên chớp mắt.
Yết hầu Giang Dư Bạch khẽ lăn động, anh thấp giọng nói: "Chơi không lâu lắm."
"Diễn đàn đó bao nhiêu là người, sao lại vừa khéo kết bạn trúng cậu nhỉ." Bùi Nguyên cười.
Giang Dư Bạch không nói gì. Thứ mà Bùi Nguyên coi là duyên phận tình cờ, thực chất lại là sự chờ đợi đầy toan tính của anh. Nếu không phải nhận ra biệt danh mạng của Bùi Nguyên, nhìn thấy bài đăng đó, anh đã phải nghĩ cách khác để kết bạn với cậu trong game, rồi âm thầm bầu bạn với cậu.
"Lúc đó sao cậu lại chơi trò này?" Bùi Nguyên lại hỏi.
Dù sao trò này hồi đó cũng chẳng mấy người thích chơi. Lúc Bùi Nguyên kể trong lớp rằng mình chơi trò này, các bạn đều ngơ ngác hỏi đó là trò gì. Sau khi cậu giải thích đó là game giải đố kinh dị, mọi người càng tỏ ra không hứng thú mà chuyển chủ đề khác.
"Thấy người khác chơi, thấy thú vị nên tải về thôi." Giang Dư Bạch chậm rãi mở lời.
Bùi Nguyên hỏi xong những gì muốn biết thì khẽ gật đầu, không nói thêm nữa. Cậu vừa ngân nga hát vừa ăn kẹo cà phê, cảm giác lâng lâng do thức đêm đang dần biến mất, cơ thể tìm lại được sức lực.
Tiếng chuông reo lên, các bạn đang đứng ngoài hành lang lũ lượt chạy vào lớp, thấy Bùi Nguyên đều mỉm cười chào hỏi. Họ gần như đồng loạt phớt lờ Giang Dư Bạch ngồi cạnh cậu, như thể anh là một người không tồn tại. Bùi Nguyên nhìn quanh một lượt, phát hiện các bạn vây quanh Thẩm Ý Đường không hề ít.
Trước đây vẫn luôn như vậy, chỉ là lúc đó Bùi Nguyên không chú ý. Giờ biết thiết lập nhân vật của Thẩm Ý Đường là "vạn người mê", hồi tưởng lại chuyện cũ, cậu thấy đúng là hoàn toàn phù hợp với một Thẩm Ý Đường đi đến đâu cũng được yêu quý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!