"Thế cũng được." Về điểm này, Thẩm Ý Đường cầu còn không được, "Viên Viên về cùng bọn tớ đi, đợi tài xế nhà cậu qua cũng phải mất một lúc."
Bùi Nguyên nghĩ cũng phải nên đồng ý. Trước khi đi, cậu chào Giang Dư Bạch một tiếng, định hỏi anh nhà ở đâu nhưng sực nhớ anh không trả lời Thẩm Ý Đường nên lại thôi.
"Hẹn gặp lại nhé." Ngồi lên xe, Bùi Nguyên hạ cửa kính xuống, mỉm cười vẫy tay với Giang Dư Bạch.
"Hẹn gặp lại." Đáp lại cậu là giọng nói trong trẻo, dễ nghe của thiếu niên.
Cho đến khi xe chạy đi xa, Bùi Nguyên vẫn thò đầu nhìn người đứng phía sau. Giang Dư Bạch trước sau vẫn đứng đó, không hề nhúc nhích.
Bùi Nguyên cảm thấy Giang Dư Bạch có chút kỳ lạ.
Hứa Văn Tri ngồi ở phía ngoài cùng bên phải cũng có cùng suy nghĩ: "Viên Viên, cái cậu Giang Dư Bạch đó lạ lắm, sau này cậu nên tránh xa cậu ta ra một chút."
Bùi Nguyên thu hồi tầm mắt, ngồi ngay ngắn lại, đóng cửa sổ xe rồi liếc nhìn Hứa Văn Tri một cái. Lúc lên xe, hắn và Thẩm Ý Đường tranh giành ghế giữa, hai người lại đấu khẩu một trận, giờ Bùi Nguyên đã học được cách tự động lọc bỏ tiếng cãi vã của họ.
Đến lúc xe chạy rồi, Hứa Văn Tri vẫn còn ra sức gây sự với Thẩm Ý Đường.
"Kỳ lạ chỗ nào?" Bùi Nguyên hỏi.
"Chỗ nào cũng kỳ." Hứa Văn Tri giẫm lên chân Thẩm Ý Đường, mỉm cười nói: "Cậu không thấy cả lớp chẳng ai thèm đoái hoài gì đến cậu ta sao? Sao cậu cứ phải để tâm đến cậu ta làm gì."
Chẳng ai đoái hoài là vì thiết lập nhân vật của cậu ấy thôi.
Bùi Nguyên thầm nghĩ: Nếu đã như vậy, cậu lại càng phải để ý đến Giang Dư Bạch hơn. Chẳng bao lâu nữa, thiết lập nhân vật của cậu cũng sẽ phát huy tác dụng, rơi vào tình cảnh gần giống Giang Dư Bạch hiện tại.
Nghĩ đến đây, Bùi Nguyên mất sạch hứng thú trò chuyện, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thẩm Ý Đường rút chân mình ra, đá mạnh vào bắp chân Hứa Văn Tri một cái, nhướng mày cười lạnh: "Động vào tôi một cái nữa xem."
Ngay sau đó, hắn nghiêng đầu, tựa vào vai Bùi Nguyên đang nhắm mắt, cùng nhau nghỉ ngơi. Hứa Văn Tri không có chỗ tựa, tức đến xanh cả mặt.....
Chiếc xe sedan màu đen từ từ dừng lại, cửa xe mở ra, người tài xế mặc vest đen vội vàng xuống xe mở cửa.
"Mời cậu lên xe."
Thiếu niên đứng bên lề đường lúc này mới quay đầu, sắc mặt lãnh đạm bước lên xe.
"Về bên kia hay là..." Tài xế ngồi vào ghế lái, do dự hỏi.
"Về bên này." Giang Dư Bạch ngắt lời.
Tài xế khởi động xe, càng thêm do dự: "Phu nhân bảo cậu về ăn bữa cơm, tiên sinh cũng ở đó, cậu không đi sao?"
Giang Dư Bạch thắt dây an toàn, ánh mắt chán chường nhìn ra ngoài cửa sổ: "Không hứng thú, đưa tôi về thẳng nhà đi, không thì dừng xe."
Tài xế không nói thêm nữa, xe quay đầu, chệch khỏi lộ trình đã định sẵn ban đầu. Bầu không khí trong xe quá đỗi im lặng, im lặng đến mức có thể khiến người ta ngộp thở. Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, tài xế len lén quan sát người bên cạnh.
Thiếu niên lặng lẽ rũ mi mắt, gương mặt với ngũ quan xuất chúng đầy vẻ xa cách, nhạt nhẽo, hoàn toàn không phù hợp với sự trầm ổn ở lứa tuổi này. Có lẽ vì đôi môi luôn mím chặt khiến gương mặt vốn cực kỳ thu hút ấy trông có phần bạc bẽo, lạnh lùng.
Nhận ra ánh mắt của tài xế, thiếu niên khẽ động đậy mí mắt, giọng điệu hờ hững hỏi: "Có việc gì sao?"
"Dạ không." Tài xế vội vàng dời tầm mắt, "Hôm nay cậu đi chơi với bạn à? Chơi có vui không?"
Thiếu niên im lặng một lát: "Cũng ổn."
Không giống như giọng điệu lạnh lẽo không chút gợn sóng trước đó, lần này giọng nói đã mềm mỏng hơn nhiều, chân mày và ánh mắt thậm chí còn ẩn hiện ý cười.
Tài xế kinh ngạc trong lòng nhưng không dám hỏi nhiều. Đèn xanh vừa bật, ông buông phanh tiếp tục di chuyển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!