"Viên Viên."
Cằm bị bóp lấy rồi nâng lên, Bùi Tuấn bừng tỉnh, mọi cảm xúc nhanh chóng rút đi như thủy triều.
Cậu chớp chớp mắt, trong tầm mắt hiện ra khuôn mặt đầy vẻ không vui của Thẩm Ý Đường.
"Sao thế?" Bùi Tuấn lầm bầm hỏi, đôi tay loay hoay gỡ mấy ngón tay của Thẩm Ý Đường ra, cuối cùng cũng giải phóng được cái cằm của mình.
"Cậu cứ nhìn cái gì mãi thế?" Thẩm Ý Đường hỏi, nhận ra gương mặt cậu hơi ửng đỏ, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Bùi Tuấn: "Có nhìn gì đâu."
Cậu nghiêng đầu, Giang Dư Bạch ở phía kia vẫn đang xem xét ổ khóa, cứ như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.
"Còn nói là không có." Hứa Văn Tri khoác tay lên cổ Bùi Tuấn, không vui nói: "Cứ nhìn mấy kẻ vô vị đó làm gì, nhìn tớ nhiều hơn chút đi này."
Hắn nhéo nhéo má Bùi Tuấn trêu đùa.
Da dẻ Bùi Tuấn rất đẹp, trắng trẻo sạch sẽ, không tìm thấy một chút lỗ chân lông hay khuyết điểm nào, cảm giác chạm vào mịn màng như tơ, chỉ cần ngón tay chạm vào là sẽ có cảm giác mềm mại như lún vào đống bông gòn, khiến người ta không nỡ buông tay.
Hứa Văn Tri còn chưa nhéo được mấy cái, Bùi Tuấn đã không vui đẩy hắn ra. Sự chú ý của cậu đều dồn vào bàn tay kia của Hứa Văn Tri nên không để ý lời hắn vừa nói.
"Chuyện lúc nãy cậu suýt làm tớ ngã còn chưa tính sổ, giờ lại nhéo mặt tớ."
Cậu ôm lấy bên má bị nhéo đến đỏ bừng, trừng mắt nhìn Hứa Văn Tri và Thẩm Ý Đường, hệt như một chú mèo bị chạm vào tai mà xù lông giận dữ.
"Mau tìm manh mối để ra khỏi đây đi, không được cãi nhau nữa."
"Tuân lệnh." Hứa Văn Tri đáp rất nhanh nhưng chẳng có động tác gì.
Thẩm Ý Đường chẳng buồn trợn mắt với hắn: "Manh mối chắc chắn nằm trong mấy cái rương, Viên Viên cùng tớ đi kiểm tra rương nhé."
Hắn nắm lấy tay Bùi Tuấn, mới đi được hai bước đã bị Bùi Tuấn vùng vẫy buông ra.
"Nóng quá." Bùi Tuấn cụp mi mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Với lại nắm tay thế này cứ kỳ kỳ sao ấy."
"Đúng thế." Hứa Văn Tri nói, tay đặt lên vai cậu, còn chưa kịp làm hành động tiếp theo thì Bùi Tuấn đã nhanh chóng né tránh.
"Cậu cũng đừng khoác cổ tớ." Bùi Tuấn nhớ lại chiều cao của hai người, phẫn nộ nói: "Cậu cao thế này, khoác vai làm tớ mỏi lắm."
"Không nắm tay." Thẩm Ý Đường cười cười xoa đầu Bùi Tuấn: "Chỉ là từ nhỏ nắm quen rồi thôi."
Vẻ mặt Hứa Văn Tri đầy ghét bỏ, hai tay khoanh trước ngực, dùng ánh mắt khinh bỉ chằm chằm nhìn Thẩm Ý Đường.
Lực tay của Thẩm Ý Đường rất dịu dàng, thậm chí còn có chút thoải mái, nên Bùi Tuấn không đẩy hắn ra, chỉ cảm thấy bản thân thích hành động này cứ như một chú cún nhỏ vậy.
Cậu mở to mắt, ôm lấy đầu mình: "Sau này các cậu cũng không được xoa đầu tớ, sẽ không cao lên được đâu!"
Bùi Tuấn nhớ ra mình đang ở trong nhà ma, liền nhanh chóng tránh xa hai người họ: "Mau tìm manh mối đi ra ngoài thôi."
Cậu ở đây đủ rồi, lần sau không bao giờ muốn vào đây chơi nữa.
Bùi Tuấn định sang chỗ Giang Dư Bạch xem sao, nhưng nghĩ đến chuyện vừa xảy ra thì lại thấy ngại không dám qua, bèn đứng trước mấy cái rương, lần lượt mở hết ra.
Tất cả đều trống không.
Bên phía cậu chỉ còn lại một cái cuối cùng chưa mở, Bùi Tuấn không do dự, lật nắp lên ngay.
Đập vào mắt là một cái đầu lâu, vì trông quá giả nên không làm cậu sợ, trái lại cậu lập tức chú ý đến chiếc chìa khóa nằm dưới đầu lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!