Bùi Nguyên: "..."
Cậu có chút ngượng ngùng mở lời: "Hình như NPC không vào được đây. Xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu."
"Không sao." Giang Dư Bạch tiếp tục mò mẫm trên tường.
Lòng bàn tay Bùi Nguyên sắp đổ mồ hôi vì căng thẳng. Cậu thầm nghĩ đáng lẽ lúc nãy nên chọn đi cùng Thẩm Ý Đường hoặc Hứa Văn Tri. Nếu rơi vào hoàn cảnh hiện tại với hai người đó, có lẽ cậu đã biến thành con bạch tuộc, bám chặt lấy họ không rời rồi.
Nhưng thôi, cứ coi như chưa nghĩ gì đi.
Đầu óc rối bời, cả người nhẹ bẫng, khiến Bùi Nguyên cảm nhận rõ mồn một nhiệt độ từ cánh tay Giang Dư Bạch truyền qua lòng bàn tay mình. Rõ ràng không nóng, nhưng lại khiến cậu sực tỉnh khi nghe thấy tiếng vật gì đó bị dịch chuyển.
"Cậu nhấn trúng cơ quan rồi à?"
"Nhấn trúng rồi, ở góc tường." Giang Dư Bạch nắm tay Bùi Nguyên dẫn về phía phát ra âm thanh.
Bùi Nguyên thở phào, ra khỏi phòng này là có đèn pin rồi.
Xung quanh vẫn tối đen như mực, bức tường mở ra hai bên, lộ ra một lối đi dài hun hút và tĩnh lặng. Phía trước thấp thoáng có ánh sáng lóe lên.
Bùi Nguyên không khỏi lo lắng: "Chắc là sắp có NPC lao ra dọa người rồi, chúng ta cẩn thận một chút."
Cậu siết chặt cánh tay Giang Dư Bạch hơn, thận trọng từng bước tiến về phía trước. May mà lối đi chỉ nhìn có vẻ dài, thực tế đi chưa đầy một phút đã tới nơi, cũng chẳng có NPC nào xông ra kéo người cả.
Hai người thuận lợi đi đến trước cánh cửa ở cuối đường. Ánh sáng le lói hắt ra giúp họ nhìn rõ cánh cửa gỗ có phần nặng nề trước mặt.
Sức của Bùi Nguyên quá yếu, lần đầu không đẩy nổi, phải gồng mình dùng lực mạnh, cánh cửa mới "két" một tiếng mở ra. Ngay lập tức, cậu chú ý đến chiếc đèn pin đặt trên mặt đất, vội vàng lao tới cầm lấy, thở phào nhẹ nhõm: "May quá, có cái này rồi."
Có ánh sáng là hết sợ ngay.
Bùi Nguyên bắt đầu quan sát xung quanh: Căn phòng không lớn, tầm mười mét vuông. Bên trái là một chiếc giường tầng, bên phải là bàn học, trông giống như một phòng ký túc xá trong trường học. Tường nhà bẩn thỉu, ẩm mốc, sàn nhà đầy những vết bẩn không xác định, góc tường chằng chịt mạng nhện, không khí phảng phất mùi khó ngửi.
Bối cảnh được làm khá chân thực.
Không thấy cửa ra, Bùi Nguyên theo bản năng nhìn về phía Giang Dư Bạch, chợt nhận ra tay trái hắn đang cầm một chiếc que rất mảnh. Cậu thoáng ngơ ngác: "Cậu lấy cái này ở đâu thế?"
"Phòng lúc nãy." Giang Dư Bạch đáp, mắt vẫn đang tìm kiếm manh mối trong phòng.
Bùi Nguyên sực nhớ lại câu nói ban nãy. Lúc đó Giang Dư Bạch bảo cậu "nắm lấy cái này", chắc chắn là bảo cậu nắm cái que, vậy mà cậu lại nắm thẳng lấy cánh tay người ta...
Bùi Nguyên thấy không tự nhiên chút nào, vội dời tầm mắt khỏi chiếc que, tiến lại gần giường tầng quan sát.
"Không có cửa, chắc phải tìm thấy manh mối thì cửa mới xuất hiện."
Trên giường chỉ có một chiếc chăn đơn, Bùi Nguyên không cam tâm giũ ra tìm kiếm. Đúng lúc đang tìm, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ dưới gầm giường.
"Sột soạt, sột soạt."
Tiếng động rất nhỏ, dễ bị ngó lơ, Bùi Nguyên phải lắng tai nghe kỹ hai giây mới chắc chắn mình không nghe nhầm. Vừa định nói với Giang Dư Bạch thì cổ chân chợt lạnh toát.
Một bàn tay siết chặt lấy cổ chân cậu lôi mạnh về phía sau. Vì lực quá mạnh, cậu cảm nhận rõ phần thịt bị bóp lún xuống.
Bùi Nguyên thậm chí không nhớ nổi mình đã thét lên thế nào để thoát khỏi sự kìm kẹp đó. Đến khi kịp phản ứng, cả người cậu đã nhảy phắt lên lưng Giang Dư Bạch, hai chân kẹp chặt thắt lưng hắn, hai tay vòng qua cổ hắn thúc giục chạy trốn.
"Có ma, chạy mau!" Căn phòng vang vọng tiếng gào thét của cậu, chỉ sau vài tiếng, giọng đã khàn đặc.
Giang Dư Bạch đứng sững tại chỗ, một lát sau mới cõng Bùi Nguyên tiến lại gần giường: "Đừng sợ, chắc là đạo cụ thôi."
Da đầu vẫn còn tê dại, Bùi Nguyên cứ nhìn cái giường là sợ, càng ôm chặt hơn. Mãi đến khi Giang Dư Bạch hơi khom lưng, cậu mới nhận ra tư thế hiện tại của mình tệ đến mức nào, vội vàng buông tay nhảy xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!