Chương 4: (Vô Đề)

Không thể quay lại công ty làm việc, vậy tôi phải tìm cách kiếm tiền trước đã.

Từ khi có người giúp việc, mỗi ngày tôi có rất nhiều thời gian để làm việc của riêng mình.

Tôi viết một chương trình AI nhỏ, dùng AI tạo ra những video hài hước, và thu hút được rất nhiều người theo dõi.

Chỉ trong vỏn vẹn một tháng, tài khoản của tôi trên toàn bộ các nền tảng đã tăng thêm một triệu người theo dõi.

Một vài nhãn hàng bắt đầu tìm đến hợp tác, tôi cũng dần có thu nhập.

Đến Ngày của Cha, Cố Cảnh Lâm đưa con trai đến trường mẫu giáo tham gia hoạt động cha con.

Trên đường trở về, con trai thò tay xuống dưới chiếc gối ôm ở ghế sau rồi lôi ra một món đồ lót.

"Mẹ ơi, mẹ xem đây là cái gì vậy?"

Cố Cảnh Lâm nhìn thấy qua gương chiếu hậu, lập tức đạp phanh, "Vợ à, về đến nhà anh sẽ giải thích với em."

Tôi im lặng lấy món đồ từ tay con trai, ném thẳng ra ngoài cửa sổ xe.

"Hàm Vũ, đây là rác thôi, vứt đi là được."

Phản ứng của tôi dường như quá bình tĩnh, đến mức trên mặt Cố Cảnh Lâm còn hiện lên chút bất mãn.

Về đến nhà, tôi bảo người giúp việc đưa con trai vào phòng trẻ em.

Cố Cảnh Lâm ôm lấy tôi với vẻ mặt đầy tình cảm, "Vợ à, anh biết anh đã sai, nhưng anh thật sự rất yêu em, anh mong em có thể tha thứ cho anh."

Tôi đẩy anh ta ra, "Chúng ta ly hôn đi."

Dường như Cố Cảnh Lâm không ngờ tôi lại chủ động nhắc đến chuyện ly hôn, vừa nghe thấy, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

"Lâm Uyển Du, anh chỉ vì say rượu nên mới phạm sai lầm, anh không cố ý."

"Anh yêu em đến thế, rốt cuộc em còn muốn làm loạn cái gì nữa?"

"Rời xa anh, em sống kiểu gì? Học phí của con mỗi tháng đã là một vạn tệ. Tiền thuê người giúp việc cũng một vạn tệ."

"Em nỡ lòng nào để con trai theo em sống những ngày khổ cực sao? Em đừng ích kỷ như vậy."

Tôi cứ nghĩ mình sẽ khóc, nào ngờ cuối cùng tôi lại bật cười.

"Lúc còn đi học, em đứng đầu chuyên ngành. Chúng ta cùng nhau khởi nghiệp, phần chương trình cốt lõi cũng do em viết. Vậy mà bây giờ anh lại đang xem thường em sao?"

"Thì sao chứ? Bây giờ em chỉ là một bà nội trợ. Tất cả tiền trong nhà đều do anh kiếm ra."

"Em nên bình tĩnh lại cho kỹ đi, em là người thông minh mà."

Nói xong, Cố Cảnh Lâm quay đầu bỏ đi, không hề ngoảnh lại.

Khi mọi chuyện đã bại lộ, anh ta thậm chí lười cả việc tiếp tục giả vờ.

Khoảng thời gian này ở nhà đóng vai người chồng tốt, người cha tốt, chắc hẳn anh ta cũng mệt lắm rồi.

Phản ứng của Cố Cảnh Lâm nằm ngoài dự liệu của tôi, nếu không thì tôi cũng chẳng cần phải giả vờ không biết suốt bao lâu như vậy.

Đến lúc phải rời đi rồi.

---

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!