*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Những người giúp việc của chúng tôi khá là lành nghề ngay cả so với tiêu chuẩn của cô Edith."
"Có phải Nữ Công tước Ludwig không mang theo một cô hầu gái nào khi kết hôn không?"
"Tốt....!"
Về nhiều mặt, cuộc trò chuyện có lợi cho Bá tước Riegelhoff. Nó sẽ cho phép ông ta đưa Sophia đến cùng Edith.
Bá tước Riegelhoff lại nhìn tôi, lần này với vẻ mặt ân cần và trìu mến, như thể để kết thúc cuộc đàm phán.
"Edith thân yêu của ta, Công tước Ludwig không sẵn lòng cho phép con mang theo một vài người hầu gái. Cha không biết phải làm gì."
Tôi cảm thấy ớn lạnh sống lưng khi nghĩ đến việc có thể bật khóc bất cứ lúc nào, nhưng tôi phải giữ bình tĩnh. Quyết định của tôi ở đây sẽ quyết định cuộc đời tôi.
"Con ổn.. con không cần mang theo hầu gái."
"Huh...? E
-Edith....?
"Dù sao thì hầu gái của nhà Ludwig cũng chỉ tốt như hầu gái nhà chúng ta thôi và con không muốn bất kỳ hầu gái nào rời khỏi dinh thự của chúng ta vì con. Nên cha không cần phải nghĩ đến việc gửi cho con một hầu gái nào đâu, thưa cha."
Công tước và hai con trai của ông ta đang nhìn tôi với ánh mắt sắc bén. Họ dường như nghĩ rằng tôi sẽ tự xoa dịu mình và sau đó yêu cầu các điều khoản khác.
Nhưng tôi vô tội, thưa quý vị!
"Xin hãy quên yêu cầu của cha tôi đi, thưa ngài. Cha tôi nóng lòng muốn gả tôi khi còn quá trẻ."
"Không tốt..."
Công tước Ludwig có vẻ như đang gặp rắc rối. Tôi không thể yếu đuối ở đây!
"Là một con dâu của gia đình Ludwig, tôi không muốn bị coi là một tiểu thư hư hỏng. Tôi sẽ đến một mình và tôi chắc chắn Nữ công tước sẽ có một cô hầu gái tốt cho tôi."
Tôi buộc mình phải mỉm cười hiền lành nhất có thể.
Khoé mắt Edith hơi hếch lên, khiến tôi khó có thể làm ra vẻ mặt ngây thơ.
Công tước và Nữ công tước gật đầu đồng ý, mặc dù có chút khó chịu và khuôn mặt Bá tước Riegelhoff đanh lại.
Ngay khi chúng tôi lên xe ngựa và ra khỏi cổng biệt thự, Bá tước Riegelhoff lao ra. "Mày mất trí rồi à?"
Tôi sợ ông ta sẽ tát tôi, nhưng tôi mừng là ông ta đã không làm như vậy. Từ giờ trở đi, tôi phải hành động bằng tất cả sức lực của mình.
"Cha, cha không thấy vẻ mặt của Công tước lúc nãy sao?"
"... Gì?"
"Ông ấy đã hiểu ý của cha khi nói rằng cha muốn cử người giúp việc đi cùng. Con có thể làm gì nếu đưa ra yêu cầu trắng trợn như vậy?"
Mí mắt của Bá tước run lên trước lời nói của tôi.
Chắc hẳn rất kỳ lạ khi nghe thấy con gái ông, người luôn làm tốt những gì ông bảo, lại đứng lên và nói điều gì đó trái lẽ phải.
Nhưng bây giờ tôi không thể lùi bước được.
"Mời một cô hầu gái vào có ích gì nếu cha đã gây sự nghi ngờ? Sẽ có nhiều con mắt tò mò hơn xung quanh, và đó là lý do tại sao con không muốn có, thưa Cha?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!