Một canh giờ sau, một người và một ma đã thuận lợi đi đến lối ra của bí cảnh.
Quả nhiên, từ xa hai người đã nhìn thấy một nhóm đệ tử mặc đủ loại đồng phục của các đại môn phái đang châu đầu ghé tai thì thầm với nhau trước Truyền Tống Trận ở lối ra bí cảnh, vẻ mặt rất nghiêm trọng.
"Lần này Kiếm Tông bọn ta bị tổn thất nhiều nhất, linh tuyền đã mất, mấy vườn thuốc cũng không còn. Chẳng lẽ Thẩm thiếu tông chủ thật sự bị ma tu đoạt xá rồi sao?"
"Ta cũng cho là vậy, có lẽ Thẩm thiếu tông chủ đã bị ma tu đoạt xá từ lâu rồi, nếu không thì khi Thẩm tiểu công tử xảy ra chuyện, sao y lại chẳng hề có ý định ra tay giúp đỡ chứ?"
"Vậy phải làm sao bây giờ? Chúng ta phải ra ngoài báo cáo với tông môn sao? Nhưng nếu lúc này ra ngoài bị trưởng lão trừng phạt thì không nói, ngay cả cơ duyên ở đây cũng không có phần."
"Phải đó, nếu chúng ta ra ngoài trước, chẳng phải toàn bộ thiên tài địa bảo trong bí cảnh sẽ để lại cho đám tán tu sao? Phải biết là những tài nguyên này đều do mấy đại môn phái chúng ta hợp tác khai quật với nhau, cứ thế mà cho bọn chúng không phải đáng tiếc lắm sao."
Đệ tử kia cũng gật đầu đồng ý.
Trong khi các đệ tử này thảo luận thì Thẩm Quân Ngọc đang đứng trên không ở phía xa, không nói gì, vẻ mặt bình tĩnh.
Ma tu ở một bên nghe đám đệ tử bàn luận xong, cười nhạo nói: "Thiên tài địa bảo vốn do linh khí của trời đất sinh ra, ai nhìn thấy cũng có phần. Cái đám tự xưng là đại môn phái này, ỷ đông h**p yếu bao nhiêu năm qua đã đành, vậy mà còn dám thật sự đem những bảo vật này coi như đồ nhà mình, không thấy nực cười à?"
Chờ nói xong câu này, lông mày của ma tu giật một cái, nhận ra mình đã nhất thời l* m*ng —— Thẩm Quân Ngọc cũng xuất thân từ đại môn phái, hắn đá đểu luôn cả Thẩm Quân Ngọc rồi.
Cũng may Thẩm Quân Ngọc không có ý kiến gì với lời nói của ma tu, ngược lại còn gật đầu: "Ngươi nói không sai."
Ma tu im lặng một lúc, lặng lẽ liếc nhìn Thẩm Quân Ngọc.
"Hơn nữa..." Thẩm Quân Ngọc chợt mỉm cười, "Ta sắp thành ma tu rồi, sao phải để ý mấy chuyện này?"
Nói xong, y lại lẳng lặng quay đầu nhìn ma tu vẫn còn chưa hoàn hồn lại.
"Lên không?"
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo như băng khiết của Thẩm Quân Ngọc, ma tu trầm mặc trong chốc lát, khóe môi nhếch lên: "Lên."
·
Bên này, đám đệ tử của các đại môn phái còn đang do dự, không biết nên ra ngoài báo tin trước hay ở trong tìm kiếm cơ duyên rồi ra ngoài báo cáo sau.
Nhưng trước khi họ kịp đưa ra kết luận, bỗng nhiên!
Một đạo kiếm quang như cầu vồng vàng kim từ trên trời giáng xuống, phát ra một tiếng nổ lớn, đập mạnh vào phía trước Truyền Tống Trận ở lối ra bí cảnh!
Đám đệ tử sững sờ.
Giây tiếp theo, một thân bạch y thanh thoát từ trên trời đáp xuống, chậm rãi lơ lửng trước Truyền Tống Trận.
Phong thái vô song, dung mạo nhã nhặn, không ai khác chính là Thẩm Quân Ngọc, người vừa bị "nghi ngờ đã bị ma tu đoạt xá" trong lời bàn luận của bọn họ.
Nhìn thấy Thẩm Quân Ngọc, sắc mặt ai nấy xanh như tàu lá, cất bước bỏ chạy.
Nguyên Mục Châu đã rời khỏi bí cảnh, bây giờ người có tu vi cao nhất trong bí cảnh chính là Thẩm Quân Ngọc, chưa kể y còn cướp được một đống cơ duyên, sao đánh lại được!
Thẩm Quân Ngọc khẽ mỉm cười, tay trái bấm quyết, Phượng Vũ Kiếm trong tay vung lên trời, hàng chục luồng kiếm khí dày đặc như mưa rải khắp bầu trời, cát bụi bắn tung tóe, chặn đường bỏ trốn của các đệ tử.
Đám đệ tử bị Thẩm Quân Ngọc chặn lại, cuống quýt đổi phương hướng, điều khiển pháp khí đổi sang một con đường khác.
Ai ngờ, khoảnh khắc tiếp theo, một luồng ma khí đen đỏ phóng tới, trực tiếp biến thành hình người trên vách đá cao của con đường phải vượt qua.
Một tay ngưng tụ ma khí thành hình cánh cung dài, tay còn lại cầm chặt Xích Viêm Tiễn, từ trên cao nhắm vào đám người đang chạy trốn ở phía dưới.
Một cơn gió thổi qua, mái tóc đen của ma tu tung bay phất phới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!