Chẳng mấy chốc, Thẩm Độ và Vân Tố Y đã đến bên ngoài tẩm điện.
Nguyên Mục Châu nhìn thấy hai người, lập tức đứng dậy nghênh đón, ánh mắt có chút trịnh trọng thuật lại ngắn ngọn tình trạng của Thẩm Tư Nguyên.
Thẩm Độ nghe Nguyên Mục Châu nói xong, sắc mặt chợt biến, ông ta không hỏi gì thêm, vội vã đi đến bên giường Thẩm Tư Nguyên, bắt đầu kiểm tra tình trạng của Thẩm Tư Nguyên.
Vân Tố Y cũng theo sau.
Mặc dù hiện tại sắc mặt của Thẩm Tư Nguyên tái nhợt, cực kỳ yếu ớt, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo, khi nhìn thấy Thẩm Độ và Vân Tố Y, trong mắt cậu ta bất giác hiện lên một tia vui mừng, vừa vùng vẫy muốn ngồi dậy, vừa khàn giọng nói: "Phụ thân, mẫu thân, cuối cùng hai người cũng tới rồi..."
Vân Tố Y vừa nghe thấy tiếng của Thẩm Tư Nguyên, hai mắt liền đỏ hoe, lập tức ngồi xuống giường nắm lấy tay Thẩm Tư Nguyên, đỡ cậu ta ngồi dậy: "Con thấy sao rồi, khoan hãy nói chuyện, để phụ thân truyền cho con chút linh lực để ổn định đan điền."
Thẩm Độ cũng nói: "Mẫu thân con nói đúng, con nằm xuống trước đi để phụ thân trị thương cho con."
Cả hai người đều nói như vậy, Thẩm Tư Nguyên bèn tỏ ra ngoan ngoãn, gật gật đầu làm theo.
Thẩm Độ bắt đầu trị thương cho Thẩm Tư Nguyên, khi linh khí của Thẩm Độ truyền vào cơ thể Thẩm Tư Nguyên để chữa trị đan điền đã bị phá nát tan tành của cậu ta, một cơn đau nhói ập đến, sắc mặt Thẩm Tư Nguyên lại trắng bệch thêm mấy phần, nhưng vẫn mím môi chịu đựng.
Trông bộ dạng cực kỳ tiều tụy, đáng thương.
Nhìn thấy cảnh này, Vân Tố Y càng không cầm nổi lòng, bà ta lấy khăn tay ra lau nước mắt.
Thẩm Tư Nguyên thấy vậy liền nhịn đau, nhẹ giọng an ủi Vân Tố Y.
Trong lúc nhất thời, cả hai người đã tạo nên một khung cảnh mẫu từ tử hiếu vô cùng ấm áp, người bình thường nếu nhìn thấy sẽ hết sức cảm động.
Chỉ có Nguyên Mục Châu ở một bên nhìn thấy cảnh này, lông mày lại hơi nhíu lại.
Từ khi Thẩm Độ và Vân Tố Y đến trước giường Thẩm Tư Nguyên, Nguyên Mục Châu vẫn luôn im lặng đứng sang một bên, đương nhiên cũng chứng kiến toàn bộ quá trình người một nhà yêu thương lẫn nhau.
Vốn dĩ, trong lòng gã cảm thấy vui mừng và may mắn vì sự xuất hiện của Thẩm Độ và Vân Tố Y.
Nhưng vào lúc này, nhìn thấy khung cảnh hòa thuận, ấm áp của một nhà ba người Thẩm gia, không biết tại sao, trong lòng gã bỗng dưng có một loại cảm giác khó chịu kỳ lạ.
Bởi vì, trong ấn tượng của gã, Thẩm Độ và Vân Tố Y ở kiếp trước không phải như vậy.
Kiếp trước, Thẩm Độ vô cùng uy nghiêm, Vân Tố Y cũng rất dịu dàng, nền nã, đều là hai cao thủ cực kỳ có phong thái đại năng, không bao giờ bộc lộ cảm xúc dư thừa trước mặt người khác.
Ngay cả khi năm đó Thẩm Quân Ngọc xảy ra chuyện, Thẩm Độ cũng chỉ cực kỳ bình tĩnh nói: "Có lẽ đây là kiếp nạn trong số mệnh của đứa nhỏ này, chúng ta làm cha mẹ cũng chỉ có thể gắng sức trợ giúp."
Còn Vân Tố Y chỉ thở dài nói: "Vốn lẽ đây là chuyện nhà của Ngọc Hoành Tông chúng ta, Mục Châu con cần gì phải trả giá như vậy? Thật sự đã làm liên lụy đến con rồi."
Điểm khác biệt duy nhất giữa hai kiếp chính là, Nguyên Mục Châu ở kiếp trước đã sử dụng khế ước đạo lữ đồng mệnh để cứu Thẩm Quân Ngọc, còn kiếp này gã không dùng nó với Thẩm Tư Nguyên.
Hồi đó, Nguyên Mục Châu chỉ cho rằng hai người thật sự thấy hổ thẹn với mình, lại cảm thấy cả hai đều là đại năng, có lẽ về mặt cảm xúc đều sẽ kiềm chế hơn, chứ không phải là không quan tâm tới Thẩm Quân Ngọc.
Thế nhưng, chỉ vì điều này mà có thể đối xử với hai đứa trẻ khác biệt đến thế sao?
Trong lòng Nguyên Mục Châu lại dâng lên một tia nghi hoặc mơ hồ, không khỏi im lặng nhìn sang.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy khuôn mặt thanh tú tái nhợt đang chịu đựng đau đớn của Thẩm Tư Nguyên, trái tim gã nhoáng một cái lại mềm xuống.
Không hiểu sao gã lại tự trách mình —— Kiếp trước Thẩm Tư Nguyên đã làm biết bao nhiêu chuyện cho gã? Làm sao gã có thể vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà sinh lòng lo ngại chứ?
Suy cho cùng, cho dù vợ chồng Thẩm tông chủ có hơi thiên vị thì cũng là chuyện của gia đình họ.
Vả lại, tính cách của Thẩm Tư Nguyên cũng thật sự được các trưởng bối yêu quý hơn.
Hơn nữa, bất luận như thế nào thì vợ chồng Thẩm tông chủ ở kiếp trước chưa từng làm gì có lỗi với Thẩm Quân Ngọc, chỉ là không săn sóc được như Thẩm Tư Nguyên mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!