Chú thích: Nhân vật Vân Tố Tâm (phu nhân của Thẩm Độ) đã được đổi tên thành Vân Tố Y.
Trước sự trêu chọc "có thiện ý" của ma tu, Thẩm Quân Ngọc không có phản ứng gì, chỉ lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bộ đồng phục đệ tử nội môn của Ngọc Hoành Tông ném qua cho ma tu.
Ma tu nhạy bén, tức thì hiểu được ý của Thẩm Quân Ngọc, hắn lập tức thay đổi dung mạo của mình, mặc vào đồng phục đệ tử Ngọc Hoành Tông mà Thẩm Quân Ngọc đã đưa cho.
Sau đó, một người một ma cứ thế mà đi thẳng tới động bảo tàng được canh gác cực kỳ nghiêm ngặt.
Mấy đệ tử Kiếm Tông đang tán dóc ở ngoài cửa, nội dung tán dóc còn thỉnh thoảng xen kẽ với "yêu hận tình thù" giữa Nguyên Mục Châu, Thẩm Quân Ngọc và Thẩm Tư Nguyên.
Bỗng nhiên, Thẩm Quân Ngọc dẫn theo một đệ tử của Ngọc Hoành Tông xuất hiện trước mặt bọn họ.
Nhất thời bầu không khí lâm vào trầm mặc xấu hổ, những đệ tử Kiếm Tông đó có tật giật mình, không dám lên tiếng trước.
Mà vị đệ tử cầm đầu Kiếm Tông quan sát Thẩm Quân Ngọc với "đệ tử Ngọc Hoành Tông" trước mặt một lúc lâu, mới do dự mở miệng hỏi: "Sao Thẩm thiếu tông chủ lại đến đây? Thiếu tông chủ của bọn ta đã nói cho ngài biết vị trí của động bảo tàng à?"
Thẩm Quân Ngọc mặt mày thản nhiên bình tĩnh nói: "Đúng vậy, là huynh ấy nói cho ta biết. Có thể cho bọn ta vào không?"
Câu này của Thẩm Quân Ngọc không hề nói dối —— Sau khi y và Nguyên Mục Châu thành thân ở kiếp trước, quả thực Nguyên Mục Châu đã nói cho y biết vị trí của những bảo tàng trong bí cảnh này khi nhờ y giúp xử lý việc nội bộ.
Đệ tử cầm đầu nghe vậy, mới thả lỏng một chút, gật đầu nói: "Vậy xin Thẩm thiếu tông chủ lấy ra tín vật của thiếu tông chủ bọn ta. Kiểm tra xong ta sẽ cho ngài vào."
Thẩm Quân Ngọc im lặng một lúc: "Huynh ấy không đưa ta tín vật."
Khóe miệng của vị đệ tử nọ giật một cái, vô cùng khó xử nói: "Chuyện này..."
Cậu ta cũng đoán được sơ sơ, có lẽ trước đó Nguyên Mục Châu muốn dẫn Thẩm Quân Ngọc vào động bảo tàng, nên không để ý đến chuyện tín vật.
Nhưng ngặt nỗi Thẩm Tư Nguyên lại xảy ra chuyện, mọi thứ đều bị xáo trộn cả lên.
Bây giờ không có tín vật, cậu ta cũng không dám tự ý cho Thẩm Quân Ngọc vào động bảo tàng, lỡ như có chuyện gì cậu ta không gánh nổi trách nhiệm!
Bầu không khí lâm vào thế bế tắc.
Lúc này Thẩm Quân Ngọc nhìn vẻ mặt bối rối của đệ tử cầm đầu, ánh mắt y khẽ động, sau đó im hơi lặng tiếng liếc nhìn ma tu ở bên cạnh.
Ma tu hiểu ý, cất bước lên trước, trong lòng bàn tay lặng lẽ ngưng tụ một đám ma khí đen đỏ.
Bất chợt ——
Một giọng nói hết sức nịnh nọt vang lên.
"Lương sư huynh, huynh cũng quá cứng nhắc rồi đó, chẳng lẽ Thẩm thiếu tông chủ lại gạt chúng ta sao?"
"Thiếu tông chủ của chúng ta vội vã rời khỏi bí cảnh vì có chuyện gấp, nếu ngài ấy ở đây chắc chắn sẽ đích thân đưa Thẩm thiếu tông chủ vào động bảo tàng, làm gì cần đến tín vật nữa?"
Nghe đến đây, ma tu hơi nhướng mày, im lặng thu lại ma khí trong tay, bình tĩnh xem đám đệ tử này biểu diễn.
Nếu có thể thuận lợi đi vào, thì hà tất phải lãng phí thời gian đánh đánh giết giết chứ?
Thấy không có ai phản bác, tên đệ tử kia lại cười nói: "Hơn nữa, Thẩm thiếu tông chủ sớm muộn gì cũng sẽ trở thành người một nhà với thiếu tông chủ chúng ta, dù bây giờ thiếu tông chủ không có ở đây thì đã sao? Hai phái chúng ta trước giờ vẫn luôn thân thiết, Lương sư huynh làm khó dễ như vậy, khác nào cố ý ly gián hai phái?"
Tên đệ tử đó vừa nói ra những lời này, mọi người chợt bừng tỉnh, nhao nhao cho rằng gã ta nói đúng, ngay cả vị Lương sư huynh kia cũng buông lỏng cảnh giác: "Sư đệ nói đúng, là ta làm việc quá cứng nhắc."
"Nếu đã như vậy, hai vị, xin mời vào."
Ma tu thấy thế, bất giác nhếch lên khóe miệng.
Niềm vui bất ngờ nha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!