Chương 6: Nếu ngươi nuốt lời, ta cũng không ngại gieo lại lời nguyền.

Càng nghĩ, khí thế trên người Nguyên Mục Châu càng phát ra lạnh lùng, các y tu ở xung quanh nhìn thấy càng nơm nớp lo sợ hơn.

Bọn họ thật sự sợ bản thân không chữa khỏi cho Thẩm Tư Nguyên sẽ bị Nguyên Mục Châu giận chó đánh mèo, cuối cùng, có một vị y tu lên tiếng đề nghị: "Thiếu tông chủ, Kiếm Tông chúng ta chỉ chuyên về kiếm đạo, trị bệnh cứu người không phải sở trường của chúng ta, Kim Đan của Thẩm tiểu công tử chưa chắc không thể chữa trị được."

Nguyên Mục Châu mặt vô biểu tình giương mắt nhìn sang.

Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ của Nguyên Mục Châu, vị y tu nọ lén lau mồ hôi trong lòng, lập tức nói thêm: "Huống chi thiếu tông chủ đã rất cẩn thận, lúc về tới đã dùng linh ngọc trấn phái bảo vệ tâm mạch của Thẩm tiểu công tử, tạm thời Thẩm tiểu công tử sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, thiếu tông chủ có thể thử liên lạc với các môn phái khác, hỏi xem có cách nào chữa trị cho Thẩm tiểu công tử hay không.

Dù gì với tên tuổi của Kiếm Tông chúng ta, nói với bên ngoài vẫn rất hữu dụng."

Lời khuyên chân thành của y tu vừa vang lên, một tia lửa hy vọng dần thắp sáng trong đôi mắt vẫn luôn trầm lặng như nước của Nguyên Mục Châu.

Gã lập tức nhớ lại kiếp trước, để cứu Thẩm Quân Ngọc, gã đã đi cầu xin đại năng của rất nhiều môn phái, và đã tìm kiếm đủ loại bí pháp.

Kiếp trước, gã tìm kiếm bí pháp và đi cầu các đại năng không phải cùng một năm, chênh lệch nhau gần bảy mươi năm thời gian.

Trong lúc đó có không ít đại năng bày tỏ —— Nếu sớm hơn một chút, Thẩm Quân Ngọc đã có thể cứu chữa.

Nguyên Mục Châu khi đó không biết đã trải qua bao nhiêu kỳ vọng rồi lại thất vọng, đến cuối cùng, gã cũng chết lặng.

Nhưng hiện tại, mọi chuyện đã khác.

Bây giờ gã đã biết vị trí và giá cả của tất cả bí pháp và đại năng này, hoàn toàn có thể lập tức đi thu thập toàn bộ.

Nghĩ đến đây, Nguyên Mục Châu trầm mặc một lát, sau đó nói với y tu nọ: "Ta biết giữa các vị y tu có mối liên hệ riêng của mình, ông giúp ta treo giải thưởng, nói là nếu ai có thể tìm được bí pháp khôi phục lại Kim Đan, Nguyên Mục Châu ta đồng ý trả một mỏ linh thạch."

Lời này của Nguyên Mục Châu nhất thời khiến tất cả y tu có mặt tại đó chấn động —— Cả một mỏ linh thạch đó!

Phải biết là toàn bộ Kiếm Tông cũng chỉ có gần một trăm mỏ linh thạch.

Hiện tại Nguyên Mục Châu còn chưa phải là tông chủ, chi trả cũng bạo tay quá rồi đó.

Hơn nữa, còn là vì cậu em vợ của mình.

Mà đến lúc này, các y tu cũng đã nhìn ra mối quan hệ không bình thường giữa Nguyên Mục Châu và Thẩm Tư Nguyên, nhưng bọn họ không dám vạch trần, mà chỉ có thể khúm na khúm núm đồng ý.

Ra lệnh cho các y tu xong, Nguyên Mục Châu cũng không để ý đến bọn họ nữa, gã nhanh chóng lấy ra ngọc bài truyền tin, bắt đầu gửi tin đến các đại môn phái và thế lực bên ngoài mà mình đã liên lạc kiếp trước.

Lúc này, ánh mắt của gã lạnh lùng mà kiên quyết đến lạ.

Ngay cả khi Thẩm Quân Ngọc vì những bất hòa mà từ bỏ cơ hội tốt nhất để cứu Thẩm Tư Nguyên, thì gã cũng tuyệt đối không bao giờ bỏ cuộc.

Suy cho cùng, linh hồn của Nguyên Kiếm Tôn cảnh giới Luyện Hư đỉnh phong hiện đang sống trong cơ thể gã, gã đã không còn là thiếu niên non nớt cảnh giới Kim Đan chỉ biết ngu ngốc dùng khế ước đạo lữ đồng mệnh để cứu người.

Lần này, gã sẽ không để vụt mất người mình thực sự muốn bảo vệ nữa.

·

Bí Cảnh Âm Dương, đáy vực vô danh.

Trong hang động, đống lửa vẫn đang cháy, thỉnh thoảng phát ra những tiếng nổ tanh tách.

Ma tu lâm vào một loại trầm mặc không nói nên lời một lúc lâu.

Hắn thực sự không hiểu được mạch não thần kỳ của Thẩm Quân Ngọc.

Hắn không khỏi nhìn mặt Thẩm Quân Ngọc, muốn xem coi rốt cuộc trong đầu người đẹp này đang chứa cái gì?

Nhưng khi ánh mắt của hắn rơi vào đôi mắt nâu nhạt như ngọc lưu ly trên gương mặt trắng trẻo mịn màng như ngọc của Thẩm Quân Ngọc, nhìn thấy ánh sáng trong veo, lãnh tĩnh và cực kỳ nghiêm túc trong đó, đáy lòng hắn khẽ run lên, trong phút chốc lại lặng im.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!