Chương 50: (Hạ): Ma quân năm nay, Sao Hồng Loan chiếu mệnh rồi.

Dưới chân núi Dục Hoàng, dòng sông chảy cuồn cuộn, một chiếc thuyền bạch ngọc lướt nhanh trên mặt nước.

Ở mũi thuyền, một thân bạch y tung bay trong gió đang dùng ma khí điều khiển thuyền bạch ngọc chạy về phía lãnh thổ của Nhân tộc.

Ánh trăng ngân chiếu xuống mặt nước, tạo thành những gợn sóng lấp lánh như bạc.

Thẩm Quân Ngọc không ngoái đầu lại, chuyên tâm điều khiển thuyền bạch ngọc.

Chỉ trong nửa canh giờ, thuyền bạch ngọc đã rời khỏi phạm vi núi Dục Hoàng.

Sau khi cảm nhận được thuyền bạch ngọc đã rời khỏi phạm vi giới hạn của cấm chế ở núi Dục Hoàng, Thẩm Quân Ngọc thở phào một hơi, tiếp đó y cân nhắc một chút, lấy ra một mảnh giấy trắng, cắt thành hình dáng một người cỡ nhỏ.

Sau đó, y nhắm mắt lại, triệu hồi ra Nguyên Anh, nhập Nguyên Anh vào hình người cỡ nhỏ, để nó điều khiển thuyền bạch ngọc.

Còn mình thì vào trong thuyền, bắt đầu đả tọa nghỉ ngơi.

Thời gian lặng lẽ trôi đi...

Không biết đã qua bao lâu, đột nhiên, trong lòng Thẩm Quân Ngọc sinh ra một cảm giác vô cùng bất ổn và bí ẩn.

Y theo phản xạ mở mắt ra, định đứng dậy kiểm tra tình hình, nhưng ngay lúc ấy, con ngươi trong suốt của y chợt co rụt lại.

Nguyên Anh của y! Bị người ta bắt rồi!

Làm sao có thể được?!

Mặc dù y chỉ là tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh, nhưng lại có thần hồn vô cùng mạnh mẽ, ngang tầm với tu sĩ Hóa Thần, ngay cả khi cao thủ Luyện Hư bình thường đến gần y cũng có thể nhận biết được.

Làm sao kẻ đó có thể làm được việc này?

Nhưng Nguyên Anh đã bị bắt, trong lòng Thẩm Quân Ngọc khó mà tin nổi nhưng cũng chỉ có thể lập tức rút kiếm lao ra ngoài —

Tuy nhiên khi y vén rèm thuyền lên, cảnh tượng trước mắt khiến y rơi vào một sự trầm mặc quỷ dị.

Cửu U Ma Quân trong bộ trang phục hoa lệ vàng xanh sang trọng, đang thản nhiên đứng trên mũi thuyền, dung mạo tuyệt mỹ không tỳ vết chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào.

Còn người tí hon Nguyên Anh mà Thẩm Quân Ngọc cho là đã bị bắt thì đang đi lại tung tăng trong lòng bàn tay rộng lớn của Cửu U Ma Quân, thậm chí còn nhảy nhót vui vẻ, hoàn toàn không cảm nhận được chút nguy hiểm nào.

Nguyên Anh vốn hành động theo bản năng, điều này có nghĩa là, Nguyên Anh của Thẩm Quân Ngọc không hề cảm thấy Cửu U Ma Quân có nguy hiểm gì.

Thẩm Quân Ngọc: ...

Nhưng vào lúc này, Thẩm Quân Ngọc cũng không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều.

Y im lặng một lúc, đành phải giả vờ như không nhìn thấy dáng vẻ của người tí hon Nguyên Anh trong tay Cửu U Ma Quân, tiến lên chuẩn bị hành lễ.

Ai ngờ Cửu U Ma Quân lại thản nhiên nói: "Đi đi."

Hắn vừa dứt lời, Nguyên Anh nhỏ bé trong lòng bàn tay vậy mà lại thật sự nghe lời bay trở về, lao thẳng vào giữa trán Thẩm Quân Ngọc.

Thẩm Quân Ngọc lại một lần nữa rơi vào trầm mặc.

Nhưng vào thời điểm này, Thẩm Quân Ngọc cũng cảm nhận được Cửu U Ma Quân không phải đến để gây sự, mà y cũng đã để lại thư cho Ôn quản sự, không tính là bỏ trốn, suy nghĩ một chốc, Thẩm Quân Ngọc liền bước lên, hành lễ: "Ma quân đến tìm thuộc hạ có việc gì không?"

Cửu U Ma Quân: "Chẳng phải ngươi muốn về quê thăm người thân sao? Vừa lúc mấy ngày nay ta rảnh rỗi, cũng đi xem thử."

Thẩm Quân Ngọc: ?

Một lúc lâu sau, Thẩm Quân Ngọc mới hỏi: "Ma Quân biết quê của ta ở đâu không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!