Chương 48: (Hạ): Hồn Đăng, Kiếm Tông, Đông Hải.

Sau khi mọi người vào trong chính điện, Cửu U Ma Quân đóng cửa lại rồi hạ cấm chế.

Thiên Đồng Ma Quân nhìn Thẩm Quân Ngọc ở bên cạnh đã bình phục, chắp tay nói: "Đa tạ Văn tiểu bằng hữu giúp đỡ, ân nghĩa này không lời nào cảm tạ hết."

Sau đó ông cũng cảm ơn Cửu U Ma Quân.

Cửu U Ma Quân giơ tay ngăn lại lễ nghĩa khách sáo của Thiên Đồng Ma Quân: "Ngũ ca còn nợ tiểu quân sư của ta một ân tình, trả sớm mới là chuyện chính đáng."

Cửu U Ma Quân vừa nói ra câu này, cả Thiên Đồng Ma Quân và Thẩm Quân Ngọc đều ngạc nhiên.

Thiên Đồng Ma Quân lấy lại tinh thần, nhanh chóng hiểu ra có khi ân tình này là thứ Cửu U Ma Quân muốn, nhưng lại mượn danh của Thẩm Quân Ngọc.

Ông liền hỏi: "Cửu đệ nói đúng, Văn tiểu bằng hữu muốn xem chuyện gì?"

Thẩm Quân Ngọc nhìn vẻ mặt hết sức lạnh nhạt của Cửu U Ma Quân lúc này, trong lòng nghĩ có lẽ Cửu U Ma Quân vẫn không tín nhiệm mình, sợ mình và Thiên Đồng Ma Quân giao dịch riêng, nên muốn Thiên Đồng Ma Quân dùng Linh Nhãn xem giúp mình ngay bây giờ.

Tuy nhiên, y thật sự muốn Thiên Đồng Ma Quân xem giúp một việc.

Vì vậy, y không chần chừ nữa, hơi cúi người hành lễ với Thiên Đồng Ma Quân rồi nói: "Văn mỗ mong Ma quân mở Linh Nhãn, chỉ điểm hướng đi của chuyện mà ta đang nghĩ trong lòng."

Không nói rõ vấn đề cụ thể, hiển nhiên là để giữ bí mật.

Nhưng Thiên Đồng Ma Quân đã quen với những yêu cầu như vậy, ông không để tâm mà chỉ khẽ gật đầu đáp: "Vậy mời Văn tiểu bằng hữu suy nghĩ rõ ràng trong lòng, ta sẽ mở Linh Nhãn."

Thẩm Quân Ngọc đáp: "Được."

Khoảnh khắc tiếp theo, Thiên Đồng Ma Quân đứng yên tại chỗ, quanh người không cần gió mà áo bào cũng tự động tung bay, con mắt vẫn luôn khép chặt như một đường kim tuyến trên trán ông từ từ hé mở.

Linh Nhãn đầy huyền bí, ngập tràn vô vàn đồ đằng phức tạp mở ra ở giữa trán Thiên Đồng Ma Quân.

Ánh sáng từ trong Linh Nhãn b*n r*, xuyên qua Thẩm Quân Ngọc, soi rọi tương lai không biết tên.

Lần này không bị ấn ký ngăn cản giống như lúc trước, ánh sáng xuyên thấu một cách rõ ràng liền mạch.

Thấy vậy, trong lòng Thẩm Quân Ngọc càng thêm khẳng định những suy đoán của mình về ấn ký.

Thế là Thẩm Quân Ngọc đứng yên tại chỗ, không hề động đậy để Thiên Đồng Ma Quân xem cho mình.

Không biết qua bao lâu, cả người Thiên Đồng Ma Quân đột nhiên run rẩy, bỗng dưng nhắm mắt lại, sau đó ông đưa tay xoa trán, sắc mặt có chút tái nhợt.

Mạnh Tinh Diễn vội tiến lên muốn đỡ ông, nhưng Thiên Đồng Ma Quân lại đưa tay cản lại.

Rồi ông nhìn Thẩm Quân Ngọc với vẻ mặt phức tạp và nghiêm trọng, chậm rãi nói: "Thật kỳ lạ, ta dùng Linh Nhãn xem sự việc thường có thể thấy rất rõ ràng các cảnh tượng, nhưng lần này chỉ thấy vài mảnh ghép chỉ dẫn."

"Dù các mảnh ghép đó rõ ràng, nhưng cũng không dễ hiểu. Theo lý thì với cảnh giới của ta hiện tại, không nên gặp tình huống này. Có lẽ do mới đột phá nên trạng thái chưa ổn định..."

Thẩm Quân Ngọc nói: "Thiên Đồng Ma Quân nhìn thấy gì, cứ nói thẳng."

Thiên Đồng Ma Quân im lặng một lúc, chậm rãi thốt ra ba từ: "Hồn Đăng, Kiếm Tông, Đông Hải."

Ngay khi ba từ này được nói ra, tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt.

Vẫn là Thẩm Quân Ngọc nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt điềm tĩnh chắp tay với Thiên Đồng Ma Quân nói: "Cảm ơn Ma quân, trong lòng Văn mỗ đã có tính toán."

Thiên Đồng Ma Quân lại nhìn Thẩm Quân Ngọc, ông trầm ngâm chốc lát rồi nói: "Trên người tiểu bằng hữu có số mệnh phi phàm quấn thân, làm việc gì cũng phải cẩn thận, nếu không một việc nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến toàn bộ, e là không hay."

Thẩm Quân Ngọc: "Vâng, những lời Ma Quân nói, Văn mỗ đã ghi nhớ."

Thiên Đồng Ma Quân và Mạnh Tinh Diễn cáo từ rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!