Đêm đó, sau khi nhận được thư từ, Thiên Đồng Ma Quân dẫn theo Mạnh Tinh Diễn đến thăm cung điện nơi Thẩm Quân Ngọc đang ở.
Nhớ lại nội dung trong thư, rồi nhìn tình trạng hiện tại của Thẩm Quân Ngọc, Thiên Đồng Ma Quân rất kinh ngạc, nhưng vẫn cất lời hỏi:
"Văn tiểu bằng hữu thật sự muốn giúp ta thăng cấp ngay đêm nay sao? Hình như có hơi vội vàng quá phải không? Thực ra bổn quân cũng không gấp, tiểu bằng hữu có thể điều dưỡng thêm vài ngày nữa rồi hãy bàn lại chuyện này?"
Thiên Đồng Ma Quân vừa dứt lời, Văn Túc ở một bên vốn dĩ rất bình tĩnh đột nhiên biến sắc, một cơn giận không tên lại bùng lên trong lòng hắn, hắn không kìm được lạnh lùng liếc nhìn Thẩm Quân Ngọc.
Rõ ràng lúc này Thẩm Quân Ngọc cảm nhận được ánh nhìn nóng rực mang theo kim châm của Văn Túc, nhưng im lặng một lúc, y không hề do dự mà thản nhiên nhìn Thiên Đồng Ma Quân, giải thích:
"Không sao, hôm nay chỉ là chút vết thương ngoài da, không có gì nghiêm trọng. Vẽ bản đồ sao không cần phải có trạng thái tốt nhất, chỉ cần ma khí đủ dùng là được. Hiện tại có tiểu Hầu gia ở đây, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu."
Vốn dĩ nếu hôm nay không có sự xuất hiện của Thiên Hoang Ma Quân và Ma Tôn, thì Thẩm Quân Ngọc cũng muốn kéo dài thêm chút nữa, nhưng bây giờ y không thể trì hoãn được nữa, y cần phải sớm biết kết quả của một việc thông qua Linh Nhãn của Thiên Đồng Ma Quân.
Như thế, tương lai của y và Văn Túc cũng sẽ rõ ràng hơn đôi chút.
Nếu việc đó thực sự quá nguy hiểm, y vẫn không muốn liên lụy đến Văn Túc.
Bởi lẽ, dù giữa y và Văn Túc có hoặc không có khả năng tiến xa hơn, thì chí ít hiện tại đối với y mà nói, Văn Túc là người quan trọng nhất với y.
Việc y làm, luôn chỉ mong không thẹn với lòng, cho dù Văn Túc có lo lắng hay bất mãn vì tình trạng sức khỏe của y, thì y cũng mặc kệ.
Mạnh Tinh Diễn nghe Thẩm Quân Ngọc nói thế, ngạc nhiên hỏi: "Cần ta làm gì vậy?"
Thẩm Quân Ngọc nói: "Tiểu Hầu gia còn nhớ việc mà Văn huynh đã làm hôm ấy khi ta vẽ linh trận cho ngài không? Giờ việc ấy có lẽ phải chuyển giao cho ngài rồi. Văn huynh với tu vi Kim Đan e là không trụ nổi lượng tiêu hao của bản đồ sao."
Vừa nghe vậy, Mạnh Tinh Diễn lập tức nhớ lại cảnh Văn Túc trợ giúp khi Thẩm Quân Ngọc vẽ linh trận cho cậu ta ngày hôm đó, định bụng mở lời đồng ý thì ai ngờ——
"Để bổn quân làm đi. Đột phá Luyện Hư là chuyện lớn, không thể qua loa."
Cửu U Ma Quân bỗng nhiên xuất hiện, cả ba người đều hơi sững sờ.
Ngay sau đó cả ba đồng loạt quay đầu lại nhìn, liền thấy Cửu U Ma Quân còn chưa thay bộ y phục hoa lệ đã bước vào bậc cửa của cung điện.
Khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng không thể hiện rõ cảm xúc.
Nhưng việc Cửu U Ma Quân tình nguyện giúp đỡ là một niềm vui bất ngờ, Mạnh Tinh Diễn là người nhanh trí nhất, lập tức nói:
"Nếu Văn thúc chịu ra tay vậy thì tốt quá rồi."
Thiên Đồng Ma Quân lấy lại tinh thần, suy xét chốc lát, ông cũng cảm thấy yên tâm hơn, bèn cười nói:
"Cửu đệ đã ra tay thì chắc chắn mọi chuyện đều ổn thỏa."
Chỉ riêng Thẩm Quân Ngọc trong lòng lại dấy lên mối nghi ngờ— Y cứ tưởng Cửu U Ma Quân đã sinh lòng hiềm khích với mình, nào có ngờ đối phương lại bất ngờ xuất hiện ở đây và còn chủ động muốn giúp đỡ.
Thực sự là khiến y có phần ngạc nhiên.
Tuy nhiên, nghĩ đến tính cách ngay thẳng của Cửu U Ma Quân, một khi đã nói sẽ giúp đỡ, trong lúc đó hắn sẽ không gây cản trở, mà ngược lại còn có thể làm tăng xác suất thành công rất lớn.
Thẩm Quân Ngọc trầm ngâm một lát, rồi không nghiên cứu sâu hơn nữa, y chỉ bình thản chắp tay với Cửu U Ma Quân nói cảm ơn.
Cửu U Ma Quân lạnh nhạt liếc nhìn y một cái.
Thẩm Quân Ngọc im lặng cúi đầu.
Cuối cùng, Thiên Đồng Ma Quân chủ động lên tiếng xoa dịu bầu không khí: "Mọi người đã đến đủ rồi, Văn tiểu bằng hữu có thể chọn thời gian bắt đầu."
Thẩm Quân Ngọc gật đầu, nói: "Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!