Bảo xe dừng lại.
Hôm nay Cửu U Ma Quân hiếm khi không đưa Thẩm Quân Ngọc về hành cung của mình mà để y tự rời đi.
Thẩm Quân Ngọc đoán Cửu U Ma Quân ắt hẳn là thất vọng với mình nên mới làm như vậy, không hiểu sao trong lòng y dâng lên một nỗi buồn man mác.
Nhưng chút buồn bã này nhanh chóng bị y đè xuống, bởi giờ đây y chỉ có một suy nghĩ —— Phải đi gặp Văn Túc.
May là lần này khi quay lại cung điện kế bên, Văn Túc vẫn còn ở đó.
Nhìn thấy Văn Túc, Thẩm Quân Ngọc mặc kệ vết thương chưa lành của mình, cũng không để ý tới vẻ mặt Văn Túc lúc này cực kỳ nghiêm nghị và nhẫn nhịn.
Đầu tiên y nhìn quanh bốn phía, thấy không có ai nhòm ngó, liền đưa tay đè lên vai Văn Túc, đẩy hắn vào trong phòng.
Sau khi đóng cửa chính và cửa sổ, Thẩm Quân Ngọc xoay người lại, miễn cưỡng nuốt xuống vị tanh ngọt trong cổ họng, kiên định nhìn Văn Túc nói: "Văn huynh, cậu nói cậu còn có một người nghĩa huynh ở Ma Vực, nơi huynh ấy ở có cách xa núi Dục Hoàng không?"
Văn Túc không ngờ Thẩm Quân Ngọc vừa mở miệng đã hỏi hắn chuyện này, sau một lúc im lặng, hắn bình tĩnh nói: "Ta không biết huynh ấy đang sống ở đâu, cậu có chuyện gì—— "
Thẩm Quân Ngọc không đợi Văn Túc nói xong, y đã tháo chiếc nhẫn trên tay nhét vào tay hắn, nhìn Văn Túc với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, khàn giọng nói: "Hôm nay ta gặp phải một số tình huống khó giải quyết, e rằng đã có người bắt đầu điều tra lai lịch của ta và cậu, ta thì không sợ, có điều cậu không thể bị ta liên lụy."
"Nếu Văn huynh có chỗ để đi, vậy thì tốt quá, còn nếu không, hôm nay cậu nên rời khỏi núi Dục Hoàng càng sớm càng tốt, bằng không——"
"Tại sao ta phải rời đi?" Văn Túc đột nhiên nói.
Thẩm Quân Ngọc ngạc nhiên: "Văn huynh cậu...?"
Văn Túc chợt tiến lên một bước, ép Thẩm Quân Ngọc vào cây cột phía bên cạnh, đôi mắt rũ xuống, ánh mắt tối tăm, trầm giọng hỏi: 'Trong lòng cậu, ta là một kẻ chỉ có thể chia ngọt sẻ bùi mà không thể cùng chung hoạn nạn sao?"
Thẩm Quân Ngọc tựa lưng vào cây cột cứng ngắc lạnh lẽo, lại đối diện với ánh mắt lúc này của Văn Túc, y sửng sốt, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một dòng nước ấm.
Nhưng khi tỉnh táo lại, y vẫn khẽ thở dài, khuyên nhủ: "Văn huynh, ta không có ý đó. Ta chỉ nghĩ rằng, nếu cậu rời đi, ta cũng có thể an tâm hơn một chút. Những chuyện này vốn dĩ đều do ta mà ra, ta không nên liên lụy đến cậu——"
"Sự tình ta đã nghe nói rồi, ta không nghĩ mình bị liên lụy."
Văn Túc lãnh đạm ngắt lời Thẩm Quân Ngọc.
Thẩm Quân Ngọc nghe vậy, trong lòng hơi chấn động, hoàn toàn không ngờ được Văn Túc lại biết nhanh đến thế.
Trong lúc nhất thời, y thật sự không biết phải nói gì.
Mà lúc này, Văn Túc ấn nhẹ vai Thẩm Quân Ngọc, cứ vậy mà nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn mịn màng của Thẩm Quân Ngọc, trầm giọng nói: "Cậu luôn miệng nói làm như vậy là muốn tốt cho ta, nhưng cậu đã từng nghĩ tới chưa?"
"Nếu ta bỏ mặc cậu mà rời đi một mình, rồi sau này bỗng có một ngày nghe thấy tin cậu xảy ra chuyện, ta sẽ áy náy đến nhường nào?"
"Nếu ta sợ nguy hiểm, thì ngay lúc cậu tìm đến Mạnh Tinh Diễn, ta lẽ ra đã bỏ mặc cậu mà rời đi rồi. Nhưng ta không làm vậy."
"Ta hy vọng cậu có thể hiểu rõ, ta vẫn luôn bên cạnh cậu không phải vì bất kỳ lợi ích hay thứ tốt đẹp nào. Ta chỉ vì——"
Lời nói đến đây, Văn Túc đột nhiên mím chặt môi, hắn không nói thêm nữa, chỉ lẳng lặng nhìn Thẩm Quân Ngọc bằng ánh mắt vô cùng nóng bỏng lại hết sức thản nhiên.
Bốn mắt chạm nhau, Thẩm Quân Ngọc hơi ngẩn ngơ.
Y mơ hồ nhận ra ý nghĩa trong nửa câu nói còn dang dở của Văn Túc, nhưng cũng cảm thấy có lẽ mình đã nghĩ nhiều rồi.
Nhưng dù thế nào đi nữa, y cũng không muốn Văn Túc phải khó chịu hay giận dữ vì chuyện của mình.
Vậy nên, đôi môi của Thẩm Quân Ngọc khẽ mấp máy, vẫn muốn giải thích gì đó.
Nhưng chưa kịp nói gì, trong lồng ngực y lại dâng lên một dòng khí huyết đè nén, y không nhịn được nữa, cau mày ho khan vài tiếng, từng vệt máu đỏ lập tức thấm ra khóe môi, rơi xuống chiếc áo trắng như tuyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!