Trở về chánh điện, Thẩm Quân Ngọc dùng chú tẩy trần loại bỏ nước trên người, rồi nằm lên chiếc giường thấp của mình, trong lòng hơi xao động.
Nhắm mắt lại, không hiểu sao y lại nhớ đến đôi mắt hẹp dài vàng xanh vừa rồi của Cửu U Ma Quân.
Hồi lâu sau, y lặng lẽ khởi động trận đồ.
"Văn Túc, sao lúc nãy cậu đột nhiên không nói nữa?"
Qua một lát, Văn Túc đáp: "Chuẩn bị đi ngủ rồi."
Thẩm Quân Ngọc trầm mặc chốc lát: "Vậy cậu nghỉ ngơi đi, ta cũng nghỉ ngơi."
Bên kia lại lặng thinh.
Không hiểu sao trong một thoáng Thẩm Quân Ngọc cảm thấy lòng mình buồn bã, nhưng lại không thể nắm bắt được chút buồn bã này, cuối cùng, y chỉ có thể rút tay về, lặng lẽ nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ.
Y lại không biết rằng, Văn Túc ở bên kia đang nhìn chằm chằm vào trận đồ linh quang chuyển động trong lòng bàn tay, ánh mắt u ám tối tăm...
Ngày cuối cùng của tỷ võ chiêu thân rốt cuộc cũng đến.
Lần này, sáu vị Ma quân cùng ngồi bảo xe tới, họ không chỉ theo dõi trận đấu mà còn giám sát xem có ai gian lận trong quá trình thi đấu hay không.
Người tụ tập quanh võ đài còn đông hơn cả ngày đầu tiên, chen chúc chật ních, ai cũng tò mò về kết quả cuối cùng.
Thẩm Quân Ngọc vẫn đến cùng Cửu U Ma Quân, nhưng Văn Túc không thể đi cùng y vì thân phận không đủ.
Khi sáu Ma quân đến đông đủ, quân sư Lâm Ngọc Trí của Vân Mộng Ma Quân đúng lúc bước ra chuẩn bị thông báo trận chung kết của ngày cuối cùng sẽ bắt đầu.
Nhưng ngay lúc đó, bỗng nhiên có một ma tu công tử đứng lên nói: "Cửu U Ma Quân, tại hạ có chuyện muốn hỏi ngài!"
Vừa nghe thấy lời này của tên ma tu, mọi người mấy ngày qua đã nghe ngóng được tin tức, trong lòng ai nấy đều hiểu rõ là chuyện gì, lập tức tỏ vẻ vui mừng trên nỗi đau của người khác.
Dẫu sao mấy ngày qua có rất nhiều người tranh nhau sứt đầu bể trán để được bái kiến Cửu U Ma Quân, cũng chỉ vì linh trận Thẩm Quân Ngọc, nhưng ngoại trừ hai cha con Thiên Đồng Ma Quân thì đều bị Cửu U Ma Quân chặn ngoài cửa.
Những Ma quân Ma hầu này ghi thù trong lòng, bây giờ biết thân phận của Thẩm Quân Ngọc rất đáng nghi, tự nhiên muốn giậu đổ bìm leo.
Nhưng lần này, Cửu U Ma Quân vốn luôn dễ nổi giận lại im lặng, không đáp lại câu vặn hỏi của ma tu.
Nhưng dù vậy, cũng không có ai ra tay kéo tên ma tu dám trực tiếp khiêu khích Ma quân ra ngoài, điều này chứng tỏ lập trường của mọi người đã lệch về một phía.
Mấy ngày qua Thẩm Quân Ngọc đều ở bên cạnh Cửu U Ma Quân, không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này, trong lòng y vẫn mơ hồ có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo, ma tu công tử kia lại lớn tiếng chất vấn: "Cửu U Ma Quân, ngài có biết Văn Ngọc quân sư mà ngài thu nhận lúc trước chính là gian tế của Nhân tộc không?"
"Nếu không biết thì có thể tha thứ, nhưng nếu đã biết mà mấy ngày nay vẫn còn rêu rao ủng hộ y, rốt cuộc thì ngài có ý đồ——"
Gã còn chưa dứt lời, một luồng ma khí vàng xanh tựa cầu vồng đã phóng thẳng ra từ cỗ xe của Cửu U Ma Quân, ầm một tiếng, trực tiếp đập nát ma tu công tử cảnh giới Nguyên Anh thành bột vụn!
Hiện trường lặng ngắt như tờ.
Thẩm Quân Ngọc ngồi trong xe thấy cảnh tượng này, trong lòng khẽ giật thót, đồng thời lặng lẽ gọi ra Phượng Linh Kiếm, cầm trong tay.
"Ồn ào."
Cửu U Ma Quân lãnh đạm nói bằng ngữ khí lạnh lùng.
Nói xong, hắn lại dửng dưng nhìn Lâm Ngọc Trí trên võ đài: "Những loại người như thế này, các ngươi lẽ ra phải xử lý sạch sẽ từ lâu rồi, làm việc kiểu gì vậy? Còn làm hỏng danh tiếng của Vân Mộng Ma Quân nữa."
Lâm Ngọc Trí vẻ mặt vi diệu, lập tức cúi đầu đáp vâng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!