Bấy giờ ở trong hành cung của Thiên Hoang Ma Quân.
Những biến đổi thiên tượng ở chỗ Cửu U Ma Quân trước đó tuy không đáng kể nhưng Thiên Đồng Ma Quân đã cảm nhận được thì sao Thiên Hoang Ma Quân không cảm nhận được?
Ban đầu, Thiên Hoang Ma Quân không hề coi nhãi ranh Văn Ngọc ra gì, ông ta cũng giống như mọi người, chỉ nghĩ nó là tấm bia chắn do Thiên Đồng Ma Quân và Cửu U Ma Quân đẩy ra.
Nhưng hôm nay thiên tượng có động tĩnh lạ, ông ta mới biết, hóa ra Văn Ngọc thật sự có bản lĩnh.
Lúc trước ông ta suýt nữa thì bị người ta lừa rồi.
Nghĩ đến đây, đôi mắt ưng của Thiên Hoang Ma Quân chợt hiện lên vẻ thâm hiểm —— Ván cờ lớn mà ông ta đã dày công bày bố nhiều năm không thể bị phá hỏng vì tên "kỳ tài" đột nhiên chui ra này.
Bất chợt, một vị ma tướng đi vào, thông báo: "Người Ma quân cần đã đưa tới rồi, ngài muốn triệu kiến ngay hay để gã đợi?"
Thiên Hoang Ma Quân lấy lại tinh thần, lập tức nói: "Gọi gã vào ngay."
Ma tướng lui xuống, không lâu sau, một ma tu râu tóc bạc trắng nơm nớp lo sợ bị mang đến trước mặt Thiên Hoang Ma Quân.
Thấy ma tu quỳ xuống, Thiên Hoang Ma Quân mở mắt ra, lạnh giọng hỏi: "Ngươi nói ngươi từng nhìn thấy thằng nhãi Văn Ngọc ở trong khu cai quản của Thiên Đồng, nó quả thật là Nhân tộc, chứ không phải bị đoạt xá, ngươi có nhìn lầm không?"
Ma tu râu tóc bạc trắng vội vàng dập đầu nói: "Mấy ngày trước, Mạnh tiểu Hầu gia có đánh cược ở trong khu cai quản của Mạnh gia, tại hạ từng đến đó một lần, đúng lúc gặp được Văn Ngọc. Lúc đó y không cải trang kỹ lắm, nên tại hạ nhìn một cái liền biết y là Kim Đan khác thường chứ không phải ma tu."
"Chỉ là lúc đó tại hạ bị thương, lại nghĩ với năng lực của tiểu Hầu gia thì có thể nhìn thấu bộ mặt thật của người này, nên mới không vạch trần tại chỗ."
"Không ngờ người này còn có thể mượn gió bẻ măng đến tận bây giờ, thậm chí còn lọt vào mắt xanh của Cửu U Ma Quân, đúng là khiến người ta không thể tin nổi. Nhưng có khi bây giờ y đã ngụy trang tinh vi hơn chăng?"
Thiên Hoang Ma Quân trầm mặc một lát, bình tĩnh nói: "Ngươi lui xuống đi."
Ma tu giật mình, có chút thất vọng nhưng vẫn dập đầu cáo lui.
Sau khi ma tu kia rời đi, không lâu sau, một thanh niên tuấn tú nhưng lại có vẻ âm khí bước ra từ phía sau bục cao, bộ dáng có ba phần giống với Tần Hoài Khuyết.
Gã bái chào Thiên Hoang Ma Quân, Thiên Hoang Ma Quân mới nói: "Thương nhi tới rồi sao, con nói đi."
Tần Hoài Thương khẽ mỉm cười, nói: "Phụ quân liệu sự như thần, quả nhiên lai lịch của Văn Ngọc có vấn đề."
"Hôm Vân Mộng Ma Quân tổ chức yến tiệc đầu tiên, ma tu tên Văn Túc bên cạnh y xuất chiêu triệu hồi ra Xích Viêm Tiễn."
"Theo tin tức từ Trung Châu, mấy ngày trước có một ma tu ở trong bí cảnh Âm Dương đã lấy đi món pháp bảo Hậu Thiên này, trùng hợp là ma tu đó còn bắt cóc cả Thiếu tông chủ Thẩm Quân Ngọc của Ngọc Hoành Tông, vị Thẩm thiếu tông chủ đó thích mặc bạch y, lại tinh thông thuật bói toán, cảnh giới cũng giống hệt Văn Ngọc này."
"Thật sự là có quá nhiều trùng hợp."
Nói xong những lời này, Tần Hoài Thương cũng không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ đứng sang một bên chờ Thiên Hoang Ma Quân lên tiếng.
Thiên Hoang Ma Quân nghe xong liền suy nghĩ một chút, sau đó lại cười lạnh nói: "Chính vì có quá nhiều trùng hợp, nên không dễ kiểm tra kỹ lưỡng. Tuy nhiên, có thể lợi dụng những trùng hợp này để gây nhiễu loạn."
Tần Hoài Thương: "Ý của phụ quân là——"
Thiên Hoang Ma Quân thong thả nói: "Hai ngày tới phải gieo rắc nghi vấn về thân phận của Văn Ngọc, để càng nhiều người biết càng tốt. Đợi hai ngày nữa đến vòng thi đấu cuối cùng, chính là lúc phải hành động."
Ánh mắt Tần Hoài Thương lóe lên tia rét lạnh: "Ý phụ quân là muốn?"
Thiên Hoang Ma Quân lãnh đạm liếc nhìn Tần Hoài Thương: "Thứ tốt mà chúng ta không chiếm được, dù tốt đến mấy cũng không liên quan gì đến chúng ta, thà tiêu diệt sạch sẽ còn hơn."
Tần Hoài Thương: "Thế nhưng lúc đó có rất nhiều người, e là không tiện ra tay."
Thiên Hoang Ma Quân nhếch mép cười: "Có nhiều người mới tốt. Nếu muốn âm thầm giết nó, rất khó vượt qua ải của Cửu U, lỡ như bị nắm thóp, Cửu U sẽ hung hăng cắn ngược lại ta. Không đáng."
Tần Hoài Thương chợt tỉnh ngộ: "Nếu bây giờ chúng ta tung tin đồn, quậy đục nước trước, đến lúc đó mọi người sẽ nghi ngờ Văn Ngọc, chất vấn rồi dẫn đến tranh chấp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!