Thấy Cửu U Ma Quân không lên tiếng, văn sĩ áo trắng khẽ cười nói: "Huynh không có ý tra hỏi đệ, ngồi xuống trước đi."
Cửu U Ma Quân khựng lại một chút: "Vâng."
Thế là hai người ngồi đối diện nhau.
Cửu U Ma Quân gọi con rối bạch ngọc ra rót trà cho hai người, sau khi con rối rời đi, văn sĩ áo trắng chậm rãi nhấp một ngụm trà thơm, đặt tách trà xuống rồi nhìn Cửu U Ma Quân, sắc mặt hòa nhã nói: "Đệ có thể chủ động cùng ngũ đệ đến nơi này, huynh rất vui, huynh không hề cho rằng đệ muốn tạo phản giống như Thiên Hoang mà nghi ngờ đệ."
"Ít nhất thì hai đệ cũng có cách nhìn về Ma Vực giống như huynh, nếu vị trí này luôn phải được thay thế, tại sao lại không để lại cho người của mình chứ?"
"Đệ nói có phải không?"
Văn sĩ áo trắng trực tiếp nói thẳng như vậy, trong lòng Cửu U Ma Quân giật thót, hắn sửng sốt một chút rồi bình tĩnh trở lại.
Thà hiểu lầm hắn có hứng thú với vị trí đó còn hơn là để mắt tới Thẩm Quân Ngọc.
Nghĩ như vậy, Cửu U Ma Quân dứt khoát để mặc cho hiểu lầm, cũng thuận theo đổi chủ đề nói: "Huynh trưởng nói có lý, nhưng lần này ngũ ca hợp tác với đệ là vì đứa con trai duy nhất của huynh ấy, chứ không phải vì muốn tranh giành địa vị cao gì đó. Huynh ấy chỉ cầu được bình an, cũng không có yêu cầu gì quá đáng."
Văn sĩ áo trắng: "Hiện giờ đệ ấy chỉ cầu được bình an là vì thực lực chưa đủ, chỉ có thể nghỉ ngơi lấy sức."
"Nếu đệ ấy thật sự chỉ muốn được bình an, thì tại sao lúc trước lại liều mạng đột phá cảnh giới Luyện Hư hai lần?"
Cửu U Ma Quân trầm ngâm không nói gì.
Về chuyện của Thiên Đồng Ma Quân, hắn không tiện đào sâu thảo luận, suy cho cùng sự tình dính líu quá nhiều, hắn cũng không muốn vô cớ liên lụy đến người khác.
Văn sĩ áo trắng gần như đã chứng kiến quá trình trưởng thành của Cửu U Ma Quân nên đương nhiên hiểu được tính cách cô độc của Cửu U Ma Quân, không thích nói sau lưng và nợ ân tình của người khác.
Thế là ông dời ánh mắt, cũng không nói gì nữa, giơ tay lên búng một cái, trên bàn xuất hiện một chiếc nhẫn trữ vật.
Cửu U Ma Quân: ?
"Huynh trưởng, đây là?"
Văn sĩ áo trắng tỏ vẻ hiền hòa: "Trong đây có một vài bản đồ sao bị hư hỏng của linh trận thượng cổ, có ích cho đột phá cảnh giới."
"Nghe nói tiểu quân sư đệ chiêu mộ cũng có năng lực về phương diện linh trận bói sao, đệ đưa mấy tấm bản đồ khuyết thiếu này cho y đi, nếu y có thể bổ sung và suy luận ra toàn bộ, vậy thì may mắn cho ngũ đệ rồi."
"Cho dù không thể bổ sung toàn bộ, vậy thì cũng có thể cho y có thêm kiến thức."
Cửu U Ma Quân nghe vậy, trong lòng hơi động, nhưng sau đó lại có chút do dự.
Hắn biết văn sĩ áo trắng không đến nỗi lừa gạt mình, nhưng thứ quan trọng như vậy, tại sao lúc trước ông không đưa chúng cho Thiên Đồng Ma Quân, để Thiên Đồng Ma Quân tự mình suy luận ra?
Hiện tại lại muốn đưa chúng cho mình?
Văn sĩ áo trắng nhìn ra Cửu U Ma Quân có gì đó khác thường, ông hơi nhướng mày hỏi ngược lại: "Đệ nghĩ huynh là người keo kiệt như vậy sao? Thứ này huynh đã đưa cho đệ ấy từ lâu rồi, đến bây giờ chắc hẳn là đệ ấy không suy luận ra được, nên huynh mới đưa lại cho đệ, đâu phải chuyện gì to tát."
Cửu U Ma Quân sửng sốt một chút, ngập ngừng chốc lát mới hổ thẹn nói: "Là lỗi của đệ, đã nghĩ xấu cho huynh trưởng rồi."
Văn sĩ áo trắng nhìn dáng vẻ này của Cửu U Ma Quân, trong đôi mắt điềm tĩnh ôn hòa chợt lóe lên ý cười ranh mãnh: "Đều là ma tu, nghĩ xấu cũng không phải chuyện gì không tốt, có khi huynh đang lừa đệ cũng nên."
Cửu U Ma Quân: ...
Ngay sau đó, hắn lặng lẽ liếc nhìn văn sĩ áo trắng, rồi phất tay áo cất đi chiếc nhẫn trữ vật trên bàn.
Văn sĩ áo trắng cười khẽ một tiếng.
Bầu không khí giữa hai người trở nên thoải mái và hòa hợp hơn trong âm thầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!