Sau khi dùng chú tẩy rửa một thân cát bụi ẩm ướt, Thẩm Quân Ngọc cảm thấy cả người mình nhẹ nhàng, thoải mái hơn mấy phần.
Tiếp theo y đứng trên tảng đá, lại ngẩng đầu nhìn hai mặt trời, mặt trăng song song trên đỉnh đầu.
Mặt trời và mặt trăng cùng chung một bầu trời, chiếu rọi lẫn nhau, nhưng ánh sáng lại êm dịu, linh khí tản mạn, dù có trực tiếp nhìn thẳng cũng không bị chói mắt.
Mặc dù đã chấp nhận bản thân trọng sinh thành công, nhưng nhìn cảnh tượng quen thuộc này Thẩm Quân Ngọc vẫn không tránh khỏi có chút ngỡ ngàng.
Bí cảnh này được gọi là Bí Cảnh Âm Dương, mặt trời và mặt trăng song song trên bầu trời chính là hai đầu mối trung tâm linh khí của bí cảnh, một cái cực dương, một cái cực âm, nên bí cảnh có tên như thế.
Tuy nhiên, ở Tu Chân Giới có vô số bí cảnh đặc biệt, chút xíu độc đáo này của Bí Cảnh Âm Dương chỉ được tính là bình thường.
Nhưng nó lại là bí cảnh khó quên nhất trong ký ức một trăm năm trước của Thẩm Quân Ngọc.
Bởi vì ngay tại Bí Cảnh Âm Dương này, y đã đỡ thay Thẩm Tư Nguyên một mũi tên chí mạng từ ma tu, vì vậy mà Kim Đan vỡ nát, làm một "kẻ tàn phế" ở Vân Miễu Các suốt trăm năm.
Quá khứ không dám nhớ lại, dù đã trải qua ngần ấy năm trời nhưng nỗi đau đớn khi Kim Đan vỡ vụn vẫn như còn mới trong hồi ức của Thẩm Quân Ngọc.
Nhưng nhớ lại chuyện này, Thẩm Quân Ngọc cũng không hề lộ ra một tia oán hận hay khổ sở nào, trái lại y chỉ hờ hững nhếch khóe môi, sắc mặt chỉ có một vẻ thông suốt.
Sau đó y cầm kiếm lên, rời khỏi thác nước mà không ngoảnh lại.
Lần rời đi này, y đã chọn hướng đi trái ngược hoàn toàn với kiếp trước.
Điều này cũng có nghĩa, y sẽ không còn gặp lại cảnh Thẩm Tư Nguyên bị tên ma tu kia truy sát.
Không phải là y không dám, mà bởi vì, y không còn muốn có bất kỳ quan hệ gì với những người kiếp trước đó nữa.
·
Sống lại một đời, Thẩm Quân Ngọc mang theo ký ức quá khứ nên hiển nhiên nắm trong lòng bàn tay những bảo tàng trong bí cảnh.
Nếu y đã chọn cắt đứt mọi mối liên hệ với kiếp trước thì y phải chuẩn bị đầy đủ cho tương lai của mình, tất nhiên phải lấy hết nguồn tài nguyên mới được.
Nếu là Thẩm Quân Ngọc kiếp trước, có lẽ y sẽ không tùy tiện tranh giành cơ duyên thuộc về "người khác".
Nhưng bây giờ, y không còn quan tâm nhiều như vậy nữa.
Và lần này, thứ đầu tiên Thẩm Quân Ngọc muốn có được chính là truyền thừa thuật số của một vị đại năng thượng cổ, nghe nói một phần nội dung của truyền thừa thuật số này không kém gì tích lũy hàng ngàn năm của Ngọc Hoành Tông.
Năm đó, truyền thừa thuật số này đã bị Thiên Cơ Các tìm thấy, cũng từ đó, địa vị của Thiên Cơ Các một bước lên mây, dường như có xu thế bắt kịp Ngọc Hoành Tông.
Thẩm Quân Ngọc dùng cấm thuật của Ngọc Hoành Tông để trọng sinh nên hiển nhiên hiểu được truyền thừa thuật số này quý giá đến nhường nào.
Huống chi trên người y còn lưu lại tai họa ngầm do sử dụng cấm thuật, nếu có thể lấy được truyền thừa thuật số, có lẽ y có thể phá giải được mối nguy hiểm tiềm ẩn này.
Nghĩ đến đây, Thẩm Quân Ngọc vươn tay, Phượng Vũ Kiếm bay lên không trung, y nhún người nhảy lên, Phượng Vũ Kiếm liền chở y bay thẳng đến Động Bảo Tàng, nơi giấu truyền thừa thuật số.
Gió nhẹ phất qua mặt, thổi bay tóc mai đen nhánh của Thẩm Quân Ngọc, trong không khí tràn ngập hương thơm tươi mát của hoa cỏ.
Hít thở bầu không khí trong bí cảnh, Thẩm Quân Ngọc cảm thấy tinh thần thư thái, những ấm ức trong lòng đều được gột rửa.
Bất thình lình ——
Một giọng nói cực kỳ quen thuộc vẫn còn nét trẻ con từ cách đó không xa lọt vào tai Thẩm Quân Ngọc.
Trong sự hung ác có chút kiêu ngạo.
"Ta là thiếu tông chủ của Ngọc Hoành Tông, nếu ngươi không giao ra Xích Viêm Tiễn (mũi tên lửa đỏ), ta sẽ gọi tất cả tu sĩ ở trong bí cảnh lại đây. Đến lúc đó thân phận ma tu của ngươi bị vạch trần, ngươi chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn! Ngươi nghĩ cho kỹ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!