Khi bảo xe chở Thẩm Quân Ngọc và Văn Túc chầm chậm dừng lại trước nơi ở tạm thời của Cửu U Ma Quân trên núi Dục Hoàng, thì Cửu U Ma Quân đã biến mất từ lâu.
Thẩm Quân Ngọc và Văn Túc nhìn nhau, Văn Túc nói: "Xuống xe trước đi. Hắn đường đường là Ma quân sẽ không đến mức nuốt lời đâu."
Thẩm Quân Ngọc: "Ta cũng nghĩ vậy."
Hai người lần lượt xuống xe.
Đúng lúc này, Ôn quản sự mặc thanh y lại xuất hiện trước mặt hai người, mặt mày tươi cười cúi chào Thẩm Quân Ngọc, nói: "Văn quân sư, mời đi lối này."
Nhanh thiệt đó, xưng hô cũng đổi luôn rồi.
Thẩm Quân Ngọc trong lòng khẽ động, nhưng trên mặt không có biểu tình gì, sau khi đáp lễ với Ôn quản sự, y thẳng người đi về phía cung điện.
Văn Túc cất bước theo sau.
Nhưng lần này Ôn quản sự lại lên tiếng ngăn cản: "Xin vị công tử này dừng bước, Ma quân chúng ta chỉ mời một mình Văn quân sư, xin công tử đợi ở phòng bên."
Thẩm Quân Ngọc nghe vậy không khỏi quay lại nhìn Văn Túc.
Ánh mắt họ chạm nhau, Thẩm Quân Ngọc thầm truyền âm trong lòng: "Văn huynh đừng lo lắng, một mình ta không sao cả."
Văn Túc có vẻ do dự một lát, rồi vẫn gật đầu, rời đi.
Thẩm Quân Ngọc thấy vậy, yên tâm hơn một chút, không còn lo ngại gì nữa, y xoay người đi theo Ôn quản sự vào nội điện.
Trong nội điện.
Vô số tấm màn che màu ngân bạc đung đưa như sương trong gió.
Mà lần này, Cửu U Ma Quân không ngồi trên bục cao mà ngồi ngay ngắn trước bàn dài bạch ngọc, đưa lưng về phía Thẩm Quân Ngọc.
Mái tóc đen dài của hắn xõa tung như thác nước, uốn lượn chấm đất, vài sợi dây chuyền vàng khảm ngọc lục bảo khổng tước xuyên qua tóc mai, tô điểm trên làn tóc.
Một thân hoa phục đen tuyền nghiêm trang, vạt áo và viền cổ tay áo được thêu những họa tiết vô cùng tinh tế và rực rỡ bằng lông khổng tước màu vàng xanh.
Khi ngồi lặng yên, bộ hoa phục đó có một màu đen sẫm tĩnh lặng và trang nghiêm tựa như biển sâu không thấy đáy, nhưng nếu có một cơn gió thoảng qua, lông khổng tước sẽ tỏa ra ánh sáng vàng xanh vô cùng lộng lẫy và thơ mộng, hết sức bắt mắt.
Nhìn thấy cảnh tượng mỹ lệ lóa mắt như vậy, Thẩm Quân Ngọc cũng hơi chấn động tinh thần.
Y chợt nhớ lại một số tin đồn về Cửu U Ma Quân mà kiếp trước mình từng nghe—— Người ta nói đương kim Ma Tôn nhìn trúng dung mạo tuyệt thế của Cửu U Ma Quân nên mới nhận Cửu U Ma Quân làm nghĩa đệ, tự tay dạy dỗ, hết mực sủng ái.
Hắn hoàn toàn xứng đáng với cái danh đệ nhất mỹ nam của Ma tộc.
Người ta còn nói Cửu U Ma Quân tu luyện công pháp mê hoặc lòng người, chứ thực chất hắn rất xấu xí, nhưng chỉ cần hắn thi triển công pháp, sẽ khiến người ta cảm thấy hắn là người đẹp nhất thiên hạ, ở Trung Châu có rất nhiều nhân tu bị trúng phải công pháp này của hắn.
Bây giờ nghĩ lại, những tin đồn này chưa chắc là sự thật, nhưng có lẽ quan điểm dung mạo tuyệt thế không hề khoa trương chút nào.
Tuy nhiên, từ trước đến nay Thẩm Quân Ngọc không phải là người ham mê sắc đẹp, bấy giờ những suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong đầu y rồi biến mất tăm.
Sau đó, y bước tới, khom người hành lễ nói: "Văn mỗ bái kiến Ma quân."
Cửu U Ma Quân trầm mặc chốc lát, giọng điệu khó phân biệt vui giận thản nhiên nói: "Ngươi thắng cược rồi."
Thẩm Quân Ngọc thẳng người dậy, trả lời đúng mực: "Tại hạ chỉ giở chút mánh khóe mà thôi, không bằng Ma quân vừa rồi một chiêu phá vạn pháp, khiến mọi người choáng ngợp."
Cửu U Ma Quân nghe vậy chợt mỉm cười: "Miệng của ngươi thật là có tài làm nịnh thần."
Thẩm Quân Ngọc vẻ mặt bình tĩnh: "Nếu Ma quân muốn Văn mỗ làm nịnh thần, Văn mỗ không phải không làm được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!