Chương 33: (Thượng): Mạnh huynh có thể đánh cược với Tần mỗ không?

Lại một khoảng im lặng nữa.

Cuối cùng, Văn Túc không biết là vui hay giận ngước mắt lên, ngữ điệu lạnh lùng: "Ừ, ta thích nam đó. Vậy thì đã sao?"

Hắn dứt khoát thừa nhận như vậy, xem xem Thẩm Quân Ngọc đối đáp thế nào.

Thẩm Quân Ngọc hơi bất ngờ khi bắt gặp ánh mắt sắc bén hơi có phần lạnh lùng của Văn Túc lúc này—— Y cứ tưởng Văn Túc sẽ là một ma tu "cổ hủ" hành xử theo khuôn phép chứ.

Không ngờ Văn Túc cũng thích nam? Còn thừa nhận nhanh như vậy?

Cơ mà cảm nhận được Văn Túc đang trong trạng thái hùng hổ dọa người, lại liên tưởng đến sự quan tâm đặc biệt của Văn Túc khi biết chuyện y mâu thuẫn với Nguyên Mục Châu ở bí cảnh lúc trước, trong đầu Thẩm Quân Ngọc chợt suy nghĩ đến một điều ——

Y cho rằng Văn Túc cũng từng bị đàn ông tổn thương về mặt tình cảm nên mới có thể đồng cảm với y như vậy.

Bởi vì không muốn chọc vào vết sẹo của người ta, Thẩm Quân Ngọc suy xét một chút rồi nói: "Không có gì, chỉ là ta cảm thấy rất tốt."

Văn Túc vô thức nhướng mày: "Rất tốt? Tốt cái gì?"

Thẩm Quân Ngọc vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên nói: "Bây giờ đã biết Văn huynh cũng thích nam, sau này ta và Văn huynh lại có thêm một chuyện để nói, không phải tốt sao?"

Chỉ một câu nói, bỗng chốc làm tiêu tan hết những cảm xúc mịt mờ, bế tắc trong lòng Văn Túc, những cái gai phòng ngự đang dựng lên cũng bị tháo gỡ triệt để, chỉ để lại một chút mềm mại xao xuyến.

Nhưng thật lâu sau, hắn vẫn quay đầu đi, đạm nhạt nói: "Loại chuyện này có gì đáng để nói."

Miệng vẫn cứng như vậy, nhưng rõ ràng đã không còn sắc bén như trước.

Thẩm Quân Ngọc mỉm cười.

Đúng lúc y nhìn bóng dáng Văn Túc đang cố tỏ ra thờ ơ, trong lòng có chút tò mò không biết người đàn ông mà Văn Túc từng thích trông như thế nào, thì Mạnh Tinh Diễn ở bên ngoài đã gõ gõ vào thành xe.

"Hai vị Văn huynh, sắp tới rồi."

Thẩm Quân Ngọc chợt tỉnh táo lại, lập tức ném đi hết mọi suy đoán trong đầu, đáp lại: "Ừm."

Nói xong, y nhìn Văn Túc ở bên cạnh: "Văn huynh, chuẩn bị xuống xe thôi."

Vừa nói, Thẩm Quân Ngọc vừa định nhổm người dậy.

Ai ngờ y vừa cử động, Văn Túc đã đưa tay ra đỡ lấy vai y.

Thẩm Quân Ngọc ngạc nhiên.

Văn Túc đứng dậy trước, nói: "Cậu ngồi trên xe nghỉ ngơi đi, bên ngoài có chuyện gì cứ để ta lo. Dù sao cậu cũng đã tới đây rồi, Cửu U Ma Quân sẽ không đến nỗi trở mặt bội ước chỉ vì điều này đâu."

Thẩm Quân Ngọc trầm mặc chốc lát mới nói: "Vậy làm phiền Văn huynh rồi."

Văn Túc liếc nhìn y.

Thẩm Quân Ngọc nghẹn lời, lập tức nói: "Ta nói sai rồi, ta không nên khách sáo với Văn huynh như vậy."

Văn Túc: "Ừm."

Tiếp theo, Văn Túc lại lấy một số thiên tài địa bảo từ trong nhẫn trữ vật đưa cho Thẩm Quân Ngọc, để Thẩm Quân Ngọc dùng khi thấy khó chịu.

Thậm chí hắn còn quan tâm lấy ra một chiếc áo choàng, cúi người buộc nó lại cho y.

"Trên núi gió lớn, cậu tự bảo trọng."

Thẩm Quân Ngọc cụp mắt xuống, lặng lẽ nhìn dáng vẻ lạnh lùng tập trung buộc áo choàng cho mình của Văn Túc, ánh mắt y khẽ động, trái tim lại bất giác mềm nhũn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!