Trên đường về, bầu không khí trong xe vô cùng lạ kỳ.
Gương mặt tuấn mỹ của Mạnh Tinh Diễn lúc này đen như đáy nồi, vẻ mặt đó như muốn ăn tươi nuốt sống Thẩm Quân Ngọc.
Nhưng Thẩm Quân Ngọc lại rất bình tĩnh thản nhiên.
Y nhìn Mạnh Tinh Diễn tức giận đến sắp sửa bùng nổ, trầm mặc một lát, y từ tốn nói: "Nếu ta thật sự có thể khiến tiểu Hầu gia đánh thắng Tần Hoài Khuyết, chẳng phải tiểu Hầu gia ngồi không cũng được lợi sao? Cớ gì lại phải tức giận?"
Lông mày Mạnh Tinh Diễn dựng ngược lạnh lùng đáp lại: "Ta tức giận chuyện này hả? Ta là tức ta coi huynh như huynh đệ, huynh lại coi ta như một sản phẩm giao kèo!"
"Hơn nữa, nếu huynh thực sự có cách hay như vậy, thì tại sao trước đó một chữ cũng không đề cập tới, hả?!"
Thẩm Quân Ngọc câm nín, im lặng một lúc, y cũng không biện hộ mà chỉ nói: "Nếu tiểu Hầu gia đã nhất quyết nghĩ như vậy thì ta cũng không làm gì được."
Mạnh Tinh Diễn lại tức muốn xỉu, mắt thấy cậu ta đã giận đến đỉnh điểm, mặt mày đỏ bừng, chuẩn bị lật mặt.
Thì đột nhiên, Văn Túc ở một bên vẫn luôn trầm mặc chợt thấp giọng nói: "Mặc kệ đệ làm như thế vì nguyên nhân gì, chuyện này đệ có nắm chắc thành công không?"
Lời nói của Văn Túc như đánh thức kẻ trong mộng, Mạnh Tinh Diễn đang tức giận cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhìn Thẩm Quân Ngọc với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Thẩm Quân Ngọc không hề kiêng dè đối diện với ánh mắt mang những cảm xúc khác nhau của hai người, sau một lúc im lặng, y chậm rãi thốt ra một chữ.
"Có."
Chỉ một chữ như vậy, không hiểu sao đã làm dịu đi bầu không khí căng thẳng.
Mạnh Tinh Diễn mang theo vẻ mặt suy đoán và hoài nghi liếc nhìn khuôn mặt trắng trẻo thanh lãnh của Thẩm Quân Ngọc mấy lần, nhưng từ đầu đến cuối cậu ta không nhìn thấy bất kỳ cảm xúc sợ hãi hay né tránh nào, chỉ có vẻ bình tĩnh cực kỳ thản nhiên.
Một lúc lâu sau, Mạnh Tinh Diễn hừ lạnh một tiếng: "Tốt nhất là huynh chắc chắn thật."
Giọng điệu của cậu ta vẫn cứng rắn, nhưng cảm xúc rõ ràng đã dịu đi.
Thẩm Quân Ngọc mỉm cười: "Tiểu Hầu gia yên tâm, ta không bao giờ lấy mạng của mình làm trò đùa. Với lại, lẽ nào ngài thật sự không muốn báo thù, để Tần Hoài Khuyết cũng phải chịu thiệt nặng nề một lần?"
Mạnh Tinh Diễn sửng sốt một lát, chợt nhớ tới lời Cửu U Ma Quân vừa nói
-- Nếu Thẩm Quân Ngọc thua, chỉ cần xuất hiện trước mặt hắn thì sẽ chết ngay tức khắc.
Hơn nữa, câu hỏi cuối cùng của Thẩm Quân Ngọc thực sự khiến cậu ta động tâm, quả thật cậu ta rất muốn dạy cho Tần Hoài Khuyết một bài học!
Suy nghĩ một lúc, cuối cùng Mạnh Tinh Diễn cũng bỏ qua hành vi gần như là phản bội trước đó của Thẩm Quân Ngọc, chỉ ngước mắt nhìn Thẩm Quân Ngọc với vẻ dò hỏi và nghi ngờ: "Nếu huynh đã nói mình nắm chắc, vậy huynh định làm thế nào để ta chiến thắng?"
Thẩm Quân Ngọc thấy Mạnh Tinh Diễn hỏi, bèn nói: "Ta cũng đang định nói chuyện này."
Mạnh Tinh Diễn: "Sao á?"
Thẩm Quân Ngọc lấy giấy bút trong nhẫn trữ vật ra, bày lên bàn, cẩn thận viết ra một trang lớn ghi các loại linh dược và nguyên liệu rồi đưa cho Mạnh Tinh Diễn.
Mạnh Tinh Diễn cầm mảnh giấy mực còn chưa khô xem sơ qua một lần, phát hiện những thứ viết trong đó cực kỳ quý giá, ngay cả Hoàng Đô cũng không dễ tìm, cậu ta bất giác cau mày hỏi: "Này để làm gì? Huynh muốn luyện thuốc cho ta hả?"
"Chìa khoá đảm bảo tiểu Hầu gia có thể chiến thắng."
Mạnh Tinh Diễn: ?
Thẩm Quân Ngọc nói thêm: "Nhân lúc trời còn sớm, tiểu Hầu gia phải cử người hoặc đích thân đi tìm từng thứ ghi trên giấy này, trễ nhất là giờ Tuất, ta sẽ dùng chúng để nâng cao tu vi của tiểu Hầu gia."
Mạnh Tinh Diễn thấy Thẩm Quân Ngọc nói trịnh trọng như vậy, trong lòng cũng đã tin hơn nửa, mà những thứ này tuy quý giá nhưng số lượng cũng không quá nhiều, cho dù Thẩm Quân Ngọc có muốn ôm đống này bỏ trốn thì cũng chẳng có nghĩa lý gì.
Suy nghĩ một lát, Mạnh Tinh Diễn trầm giọng nói: "Nếu vậy thì ta sẽ tin tưởng huynh lần cuối cùng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!