Chương 29: (Thượng): Ma quân có dám đánh cược với ta không?

Trên đỉnh núi Dục Hoàng, một cung điện thuần trắng cực kỳ trang nhã, uy nghiêm tọa lạc giữa rừng phong thấp thoáng che phủ.

Phía trước và phía sau cung điện đều có ma tướng cảnh giới Hóa Thần canh gác, rất yên tĩnh và trang nghiêm.

Khi bảo xe chở ba người Mạnh Tinh Diễn dừng lại, Mạnh Tinh Diễn đang định xuống xe thì có một người quản sự đã lặng im không một tiếng động đi tới nghênh đón: "Mời tiểu Hầu gia đi lối này, Ma quân đang ở trong điện đợi ngài."

Mạnh Tinh Diễn nhìn thấy quản sự không khỏi lấy làm kinh ngạc, vội vàng nhảy xuống xe: "Văn thúc biết ta sẽ tới sao?"

Quản sự mỉm cười nói: "Ma quân thần thông quảng đại, có chuyện gì mà ngài ấy không biết, có chuyện gì mà ngài ấy không hiểu chứ?"

Mạnh Tinh Diễn nghe quản sự nói vậy, trong lòng khẽ động, nhận ra rằng có lẽ những con rối khiêng bảo xe có liên hệ nhất định với Cửu U Ma Quân, hoặc là vừa rồi lúc cậu ta lên núi đã bị tai mắt của Cửu U Ma Quân nhìn thấy.

Nhưng dù thế nào đi nữa, nếu Cửu U Ma Quân đã chịu gặp cậu ta, thì chuyện này đã có hy vọng một nửa.

Nghĩ rồi nghĩ, Mạnh Tinh Diễn chắp tay với quản sự: "Đã vậy thì xin làm phiền Ôn quản sự dẫn đường."

Người quản sự gật đầu, đi ở phía trước dẫn đường.

Thẩm Quân Ngọc và Văn Túc thuận thế im lặng theo sau, quản sự cũng không ngăn cản.

Thấy vậy, Mạnh Tinh Diễn thở phào nhẹ nhõm —— Vốn dĩ một mình cậu ta đi bái kiến Cửu U Ma Quân thì đã sợ đường đột rồi, thực sự là không biết phải mở miệng thế nào để xin quản sự cho hai người Thẩm Quân Ngọc cùng vào.

May là khi nãy ở trên bảo xe, Thẩm Quân Ngọc đã đưa ra ý kiến bảo Mạnh Tinh Diễn không cần phải bẩm báo, cứ để hai người họ đi theo là được.

Chỉ cần không có người ngăn cản, thì họ cứ đi vào thôi.

Đến lúc truy cứu thì cũng không phải trách nhiệm của bọn họ.

Vì Vân Mộng Ma Quân thích bầu không khí thanh tao, thần tiên nên mỗi cung điện đều được trang trí bằng những tấm rèm có họa tiết mây trời bằng chỉ bạc, mang đến hương vị trang nhã của tuyết mùa xuân.

Khi gió thổi qua, những tấm rèm đó tung bay phấp phới, giống như một căn phòng tràn ngập sương trắng, vô cùng trang nhã và ngập tràn tiên khí.

Cơ mà hiện tại Mạnh Tinh Diễn cũng chẳng có tâm trạng thưởng thức, một đường cung kính đi theo quản sự vào trong điện.

Sau khi quản sự dẫn người đến, liền tự mình rời đi.

Chỉ để lại ba người Mạnh Tinh Diễn, Thẩm Quân Ngọc và Văn Túc.

Ở sâu trong nội điện có một đài cao, bên trên che phủ rèm, một bóng người cao lớn thấp thoáng ở phía sau, đang ngồi trước một chiếc bàn bạch ngọc, một tay chống cằm, ngồi nghiêng về một bên, tư thế chẳng những không đoan trang, mà còn có chút lười biếng tùy tiện.

Dưới đài cao, còn đặt một chiếc bàn nhỏ và một chiếc đệm.

Hiển nhiên là chuẩn bị cho Mạnh Tinh Diễn.

Sau khi nhìn thấy thân ảnh cao lớn đằng sau tấm rèm, Mạnh Tinh Diễn nhanh chóng bước tới quỳ xuống, dập đầu nói: "Cháu xin bái kiến Văn thúc, đã lâu không gặp, phong độ của Văn thúc ngày càng siêu phàm, chắc hẳn tu hành lại có tiến triển rồi."

Thẩm Quân Ngọc theo sát phía sau Mạnh Tinh Diễn, cũng tiến tới quỳ xuống.

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi.

Một tiếng cười nhạt hờ hững vang lên từ trong bức rèm.

"Lâu rồi không gặp cháu ngoan, tu vi của ngươi không thấy tiến bộ, nhưng tài nịnh hót thì ngày càng giỏi, thảo nào phụ thân của ngươi vẫn phải đau đầu như vậy."

Mạnh Tinh Diễn:...

Tuy nhiên, nghe thấy tâm trạng của đối phương khá tốt, Mạnh Tinh Diễn xốc lại tinh thần, cực kỳ chân chó nói: "Văn thúc, lần này cháu tới đây —— "

"Đứng dậy đi, ngồi xuống rồi nói." Cửu U Ma Quân nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!