Sau khi Mạnh Tinh Diễn liên lạc với Thiên Đồng Ma Quân hôm trước, quả nhiên Thiên Đồng Ma Quân đã đồng ý đến đây ngay, bây giờ đã xuất phát rồi, như vậy Mạnh Tinh Diễn không cần phải lo lắng chuyện sau này nữa.
Vì ngày mai là ngày đầu tiên của tỷ võ chiêu thân, nên sáng nay, Mạnh Tinh Diễn đã đến Vân Lai Cung để bốc thăm cho vòng thi đấu đầu tiên.
Bởi vì lúc Mạnh Tinh Diễn đi Thẩm Quân Ngọc còn chưa thức dậy, cậu ta suy xét một hồi rồi cảm thấy, dù sao cũng có bảo xe tùy thân của Cửu U Ma Quân hộ tống, cậu ta dứt khoát để Văn Túc ở lại bên cạnh Thẩm Quân Ngọc, còn mình thì tự ngồi bảo xe đến Vân Lai cung.
Sau khi Mạnh Tinh Diễn rời đi, Văn Túc không đánh thức Thẩm Quân Ngọc, mà lấy trường đao ra ngoài sân luyện đao.
Trong lúc nhất thời, những cây phong đỏ trong sân mù sương xoay vòng, tiếng gió xào xạc, hắc y cao ngất kiên cường như tùng bách bay lượn ở bên trong, đánh ra hàng nghìn đạo kiếm quang, tỏa sáng rực rỡ.
Lúc này, trong tiểu viện, bên khung cửa sổ gần rừng phong nhất, một đôi mắt trong veo sáng ngời đang nhìn theo bóng dáng múa đao oai hùng của Văn Túc qua màn cửa sổ, nhìn rồi lại nhìn, đôi mắt ấy bất giác lộ ra ý cười tán thưởng.
Thế nhưng, sau khi quan sát một lúc, ý cười trong mắt Thẩm Quân Ngọc chợt tắt ngấm, tiếp đó y cụp hàng mi dài, nhìn chằm chằm vào những ngón tay thon dài đang duỗi ra của mình.
Nếu để ý kỹ, sẽ có thể phát hiện, trên mép móng tay tròn trĩnh hồng hào của y có vài đường chỉ mỏng màu vàng đen rất nhạt.
Nhìn những đường chỉ mảnh vàng đen này, ánh mắt Thẩm Quân Ngọc lạnh đi, có chút nghiêm trọng.
Những đường chỉ vàng đen này là di chứng do ma khí trong đan điền phát triển quá mức nhưng không thể hòa tan vào Kim Đan.
Trước tiên, những ma khí dư thừa này sẽ xâm nhập vào da thịt, rồi đến xương cốt, rồi cuối cùng khiến người ta triệt để ma hóa, khi đó, thứ tồn tại không còn là ma tu nữa.
Mà là một con quỷ hoàn toàn mất hết lý trí.
Những ngày qua, Thẩm Quân Ngọc, Mạnh Tinh Diễn và Văn Túc đều nghe ngóng hỏi thăm tình hình kết đan của ma tu, đồng thời đọc các quyển sách mà Mạnh Tinh Diễn đã cung cấp.
Nhưng cho tới giờ y vẫn chưa tìm được ai phù hợp với hoàn cảnh của mình.
Có lẽ Mạnh Tinh Diễn và Văn Túc đều có cảnh giới thấp, không thể tiếp xúc với công pháp đỉnh cao chân chính trong nội bộ ma tu.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Đây cũng chính là nguyên nhân chân chính khiến y nóng lòng muốn bộc lộ tài năng, thậm chí là mạo hiểm bại lộ thân phận cũng phải giúp đỡ Mạnh Tinh Diễn trong bữa tiệc tối hôm đó.
Nếu có thể thu hút được sự chú ý của một đại năng cấp Ma Quân, y có một nửa tự tin mình có thể đối phó được, cố gắng đạt được thứ mình mong muốn.
Bằng không, y chỉ có thể chờ chết.
Tiếp đó, Thẩm Quân Ngọc lại không khỏi tính toán kỹ càng —— Tỷ võ chiêu thân lần này, trước mắt đã có bốn vị đại năng cấp Ma Quân có thể xuất hiện, là Vân Mộng Ma Quân, Thiên Đồng Ma Quân, Thiên Hoang Ma Quân và Cửu U Ma Quân.
Hoàn cảnh của Vân Mộng Ma Quân quá phức tạp, còn là chủ nhân của cuộc tỷ võ chiêu thân, nếu đầu quân vào nàng ấy, tương đương với việc từ bỏ Mạnh Tinh Diễn, không có lợi.
Thiên Đồng Ma Quân thì Thẩm Quân Ngọc chưa từng tiếp xúc, nhưng có thể cảm nhận được ông ấy là một đại năng tính tình ôn hòa, nhẫn nại, nếu không cũng sẽ không thể nuôi Mạnh Tinh Diễn thành một đứa trẻ hồn nhiên như vậy.
Tuy nhiên, dù gì ông ấy và Thẩm Quân Ngọc đều tu thuật bói toán, sau này sẽ xảy ra xung đột về lợi ích và tài nguyên, hơn nữa cảnh giới của Thiên Đồng Ma Quân chỉ mới là Hóa Thần, thấp nhất trong số các Ma quân, chưa chắc có thể giải quyết được vấn đề của y.
Về phần Thiên Hoang Ma Quân, vì lợi ích của mình mà có thể hy sinh con ruột, chắc chắn không phải hạng người tốt lành gì, hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy xét của Thẩm Quân Ngọc.
Sau cùng, chỉ còn lại mỗi vị Ma quân đã giành được vị trí Ma Tôn ở kiếp trước, Cửu U Ma Quân Văn Sóc, thần bí mà lại hùng mạnh.
"Cửu U Ma Quân, Văn Sóc."
Thẩm Quân Ngọc nhỏ giọng thì thầm, chậm rãi nghiền ngẫm những từ này một phen, thử dùng cách này để nhớ lại một số nội dung về vị Ma quân thần bí này trong ký ức kiếp trước.
Bất chợt ——
"Cậu dậy rồi à?"
Giọng nói của Văn Túc đột nhiên vang lên, Thẩm Quân Ngọc chợt bừng tỉnh, sau đó y im hơi lặng tiếng thu tay lại, xoay người nhìn về phía cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!