Sắc mặt của Vương quản sự cũng thay đổi, nhưng lúc này ông ta quỳ quá gọn gàng quá vững chãi, muốn đứng dậy cũng không kịp.
Mạnh Tinh Diễn đã đoán trước được điều này, cậu ta liền bước xuống trước, giẫm lên lưng Vương quản sự, ung dung đi xuống xe.
Sắc mặt Vương quản sự từ xanh chuyển sang đỏ, rồi từ đỏ chuyển sang tím, đủ loại màu sắc trông rất đã mắt.
Nhưng ông ta vẫn không dám động đậy —— Bởi vì trên xe vẫn còn người chưa xuống.
Lỡ như Cửu U Ma Quân vẫn còn trong xe thì sao? Bây giờ đứng dậy chẳng phải rất l* m*ng sao?
Những người khác cũng cho là vậy, nên dù hiện tại trong lòng đang tràn đầy bất mãn với Mạnh Tinh Diễn nhưng vẫn vây chung quanh một cách cung kính, không dám tỏ ra chút tức giận nào.
Rốt cuộc, rèm xe cũng chuyển động.
Mọi người nín thở thu liễm khí tức, đưa mắt nhìn về phía sau tấm màn.
Đầu tiên xuất hiện một bộ hắc y đơn giản không họa tiết, tiếp đó là một bộ bạch y nhã nhặn thanh thoát.
Thái độ hai người thản nhiên, vẻ mặt hờ hững.
Nhưng ngay khi hai người xuất hiện, quần chúng đều sốc ngây người.
Gì thế này? !
Tại sao lại là hai Kim Đan?
Sao hai tên này lại vào đây được? !
Trong lúc nhất thời, vô số cặp mắt đổ dồn vào hai người họ, hoặc là nghi ngờ, dò xét hoặc là kìm nén cơn giận.
Thẩm Quân Ngọc cảm nhận được ánh mắt b*n r* từ tứ phía, trầm ngâm một lúc, y liền lặng lẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Văn Túc ở bên cạnh.
Văn Túc: ?
Ngón tay của Thẩm Quân Ngọc thon dài, hơi mát lạnh, chạm vào mịn màng như ngọc, làn da trên mu bàn tay Văn Túc vô thức căng lên.
Nhưng rất nhanh, hắn liền cảm nhận được một luồng linh lực kỳ diệu tràn ra từ lòng bàn tay Thẩm Quân Ngọc, giao thoa với trận đồ mà Thẩm Quân Ngọc đã khắc lên tay hắn lúc trước, nhẹ nhàng chảy qua lại giữa hai người.
Ngẩn ngơ một lúc, Văn Túc mới tỉnh táo lại.
Hắn nhận ra Thẩm Quân Ngọc đang dùng một phương pháp đặc biệt để ngăn chặn người khác thăm dò hai người.
Quả nhiên, ngay lúc Thẩm Quân Ngọc nắm lấy tay trái Văn Túc, mọi dò xét của ma tu có mặt ở hiện trường đều thất bại.
Mọi người càng trở nên kinh ngạc, hoài nghi, nhưng cũng không dám thử thăm dò lại.
Mạnh Tinh Diễn nhìn thấy cảnh này, cũng sửng sốt trong giây lát, trong lòng thầm thấy vui mừng —— Cậu ta cảm thấy mình đã đặt cược đúng rồi!
Tuy Thẩm Quân Ngọc và Văn Túc cảnh giới thấp nhưng đều là thâm tàng bất lộ nha.
Cơ mà lúc này cậu ta cũng không dám vui mừng quá, thấp giọng ho khan tiếng, cậu ta giả vờ thản nhiên nói: "Chúng ta đi thôi."
Thẩm Quân Ngọc hiểu ý: "Tuân lệnh."
Giờ đây, mọi người càng không thể nhìn thấu.
Cứ như vậy, Mạnh Tinh Diễn dẫn theo hai người Thẩm Quân Ngọc bình tĩnh đi vào hàng đầu tiên ở Vân Lai Cung.
Vương quản sự ở một bên cười ha hả khom lưng liên mồm nịnh hót, không dám nhắc đến chuyện mình vừa mới bị sỉ nhục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!