Chương 24: (Hạ): Đây chẳng phải là bảo xe của Cửu U Ma Quân sao?!

Lúc này ở Ma Vực.

Thuyền bạch ngọc chở ba người Thẩm Quân Ngọc xuôi theo dòng sông, chưa tới mười ngày sau đã tới chân núi Dục Hoàng.

Núi Dục Hoàng quả thực đúng như tên gọi của nó, chân núi uốn lượn uyển chuyển, đỉnh núi vươn lên trời, giống như một con phượng hoàng tái sinh từ đống tro tàn.

Trên núi được bao phủ bởi rừng phong rậm rạp, vào mùa này, lá phong rực đỏ trải dài như một ngọn lửa, những chiếc lá bé nhỏ lay động theo gió, bay lả tả xuống dòng sông trông vô cùng đẹp mắt.

Vì núi Dục Hoàng là nơi tu hành của Vân Mộng Ma Quân, xung quanh có thiết lập cửa ải cấm chế, không cho phép phi hành khí hoặc thuyền lâu cỡ lớn đi qua nên Mạnh Tinh Diễn đã sớm đổi sang thuyền nhỏ.

Lúc này, ba người hoặc đứng hoặc ngồi trên mũi thuyền, ngắm nhìn lá phong trôi bồng bềnh trên sông, hết sức thoải mái.

Thẩm Quân Ngọc dựa nửa người vào mạn thuyền, một tay cầm miếng ngọc giản mà Mạnh Tinh Diễn đưa cho y mấy ngày nay, một tay tùy ý buông thõng trên mạn thuyền, đầu ngón tay thon dài trắng nõn chạm nhẹ vào làn nước xanh mát, một lớp gợn sóng lăn tăn lướt qua mặt sông.

Gió sông hiu hiu thổi, bạch y tung bay theo gió, phản chiếu trên mặt sông trong xanh như sương trắng mờ ảo.

Vốn dĩ Văn Túc và Mạnh Tinh Diễn đều đứng trên mũi thuyền ngắm cảnh, nhưng cuối cùng, cả hai đều không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn về phía bóng trắng tao nhã trong nước.

Nhìn một hồi, Văn Túc im hơi lặng tiếng bước lên trước, chặn tầm mắt của Mạnh Tinh Diễn, đồng thời cúi người xuống, nhỏ giọng nhắc nhở Thẩm Quân Ngọc: "Sắp tới rồi, đợi lên núi rồi nhìn xuống ngắm cảnh cũng chưa muộn."

Thẩm Quân Ngọc tỉnh táo lại, nhìn về phía trước.

Quả nhiên, từ xa đã trông thấy một hàng ma tướng đang canh gác ở cuối bờ, cùng với một cổng vòm khổng lồ bằng bạch ngọc.

Trên cổng vòm bạch ngọc có viết bốn chữ "Vân Mộng Tiên Thự".

Dưới bóng rừng phong đỏ rực, các tòa kiến trúc mang phong cách cổ xưa nối tiếp nhau, trang nhã mà uy nghiêm.

Thẩm Quân Ngọc vừa nhìn thấy liền vô thức cất ngọc giản đi, đứng dậy nói: "Vị Vân Mộng Ma Quân này thật là hoành tráng, biến cả ngọn núi thành chỗ ở của mình."

Mạnh Tinh Diễn không khỏi cười nói: "Phủ đệ của Vân Mộng Ma Quân đúng là rất hoành tráng, nhưng nếu bàn về phong cách độc đáo thì phải thuộc về biệt phủ ven sông Doanh của Cửu U Ma Quân. Khi đêm xuống, hành lang chín khúc phiêu bồng, sao rơi trên mặt nước, ý cảnh rất nên thơ."

Mạnh Tinh Diễn vừa nói ra lời này, Văn Túc đứng ở một bên vô thức nhìn sang, vẻ mặt có chút vi diệu.

Thẩm Quân Ngọc không để ý đến sự khác lạ của Văn Túc, nhưng nghe Mạnh Tinh Diễn miêu tả thì rất tò mò về phong cách của vị Cửu U Ma Quân này.

Y đang định hỏi thêm mấy câu thì bỗng nhiên có hai ma tướng bay về phía họ, đáp xuống mũi thuyền, mặt mày lạnh tanh nói: "Núi Dục Hoàng là chốn trọng địa, người không phận sự miễn vào, xin trình ra thủ lệnh của Ma quân."

Mạnh Tinh Diễn vội vàng nói: "Thủ lệnh ở đây ——"

Dứt lời, cậu ta lấy ra một tấm lệnh bài tinh xảo khắc hình mây trắng, dùng hai tay đưa qua.

Hai vị ma tướng kiểm tra xong, lại mặt mày vô cảm gật đầu cho bọn họ đi.

Thuyền nhỏ thuận lợi tiến vào trong núi Dục Hoàng.

Khi ba người đến dưới cổng vòm bạch ngọc khắc bốn chữ "Vân Mộng Tiên Thự" thì lại có một quản sự mặt mày phúc hậu tới đón bọn họ.

Người quản sự này hiển nhiên biết Mạnh Tinh Diễn, lúc đầu rất nhiệt tình, nhưng sau khi nhìn thấy Thẩm Quân Ngọc và Văn Túc theo sau Mạnh Tinh Diễn, vẻ mặt của ông ta trở nên vô cùng kỳ lạ.

Nhưng người này cực kỳ khéo léo, vẻ khác lạ chỉ tồn tại trong tích tắc rồi bị ông ấy giấu đi, chỉ cười ha hả nói: "Mời tiểu Hầu gia đi bên này, ta sẽ tìm một nơi cực kỳ yên tĩnh và sạch sẽ để tiểu Hầu gia nghỉ ngơi, đảm bảo thời gian này sẽ không có ai quấy rầy ngài."

Văn Túc và Thẩm Quân Ngọc đều nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của quản sự, hai người ăn ý liếc nhìn nhau, nhưng không nói gì.

Mạnh Tinh Diễn lại không phát giác gì, chỉ vội nói: "Vậy thì làm phiền Vương quản sự rồi."

Cậu ta lại lấy ra một món quà dâng lên.

Vương quản sự mặt không đổi sắc cười cười nhận lấy món quà rồi cất đi, sau đó tiếp tục đưa ba người đi lên trên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!