Chương 21: (Trung): Chó nhà ai không nhốt cho kỹ để chạy ra ngoài...

Đêm đến, phía trên sông lớn, vô vàn pháo hoa đủ màu sắc bay vút lên trời, chớp lóe những làn sóng nước tựa cầu vồng, rực rỡ chói lọi từ bên bờ đến tận chân trời.

Trăng sáng được những sắc màu sặc sỡ này vây quanh, vẫn thủy chung lẳng lặng treo nghiêng nghiêng, thanh lãnh mà dịu dàng, tựa như ngọc ngà.

Một chiếc thuyền lâu bằng bạch ngọc vô cùng sang trọng trôi bồng bềnh trên sông.

Hàng chục ma nương, ma nam mỹ lệ tụ tập trên sàn thuyền bạch ngọc, múa hát tưng bừng.

Ở đầu thuyền, đặt ba chiếc bàn bạch ngọc xếp thành nửa vòng tròn, Mạnh Tinh Diễn ở giữa, Thẩm Quân Ngọc bên trái, Văn Túc bên phải.

Lúc này, ba người nhìn mấy chục ma nương, ma nam đang nhảy múa, sắc mặt mỗi người một vẻ.

Mạnh Tinh Diễn khóe môi mỉm cười, trong mắt có chút men say, thỉnh thoảng gõ nhịp theo làn điệu.

Còn Văn Túc thì cau mày, nhìn hai gương mặt hết sức quen mắt trong hàng chục con người, vẻ mặt hắn vô cùng vi diệu: Không ngờ chiếc thuyền đó là của Mạnh Tinh Diễn.

Có khi nào Mạnh Tinh Diễn đã làm mấy chuyện bẩn thỉu tương tự như thế trên con thuyền này không?

Lại nghĩ đến thái độ mập mờ của Mạnh Tinh Diễn đối với Thẩm Quân Ngọc trước đó, trong lòng hắn càng thêm uất nghẹn.

Lần đầu tiên hắn cảm thấy, nếp sống phóng khoáng của Ma tộc hơi quá đáng thật.

Trái lại, Thẩm Quân Ngọc ngồi ở một bên, một tay cầm ly, tay kia lặng lẽ đặt lên bàn, vẻ mặt thản nhiên, như chẳng hề nhận ra hai ma nam trong đám đông chính là hai người y từng nhìn thấy ở tửu lâu.

Dáng vẻ này khiến Văn Túc an tâm hơn một chút.

Múa hát được nửa chừng, Mạnh Tinh Diễn tựa như hứng trí, phất tay áo lấy ra một cây sáo màu tím vàng, đưa lên môi bắt đầu thổi.

Tiếng sáo du dương trầm bổng, nhưng một góc nào đó luôn ẩn chứa chút dao động ma khí ái muội, mập mờ khó tả, từ từ lay động khơi ngợi lòng người.

Dần dà, bầu không khí trên thuyền lâu bắt đầu trở nên đặc quánh, nóng bức.

Những ma nương, ma nam nghe tiếng sáo của Mạnh Tinh Diễn không kìm lòng nổi bắt đầu dính chặt vào nhau, hôn môi v**t v* nhau.

Nhất thời, ma quỷ điên loạn, mắt thấy đám người nhảy múa dán sát vào nhau, thèm ch** n**c miếng mà múa may đến bên cạnh Văn Túc và Thẩm Quân Ngọc.

Một màn vừa hỗn loạn vừa dâm dật như vậy, khiến trên trán Văn Túc nổi gân xanh, hắn không khỏi im lặng nắm chặt ly rượu trong tay, đang định ra tay thì đột nhiên——

"Dô, ta cứ tưởng con hồ ly đê tiện nào đến đây dụ dỗ người ta, ai dè là Mạnh huynh à? Chậc, chậc, chậc —— "

Một giọng nói biếng nhác, chói tai lạ thường truyền đến từ xa, mang theo ma khí dao động.

Vô tình phá đi giai điệu sáo của Mạnh Tinh Diễn.

Văn Túc thấy vậy, trong lòng khẽ động, tạm thời kiềm chế, âm thầm đặt ly rượu trên tay xuống.

Mà lúc này, tiếng sáo của Mạnh Tinh Diễn đã bị chen ngang, đám ma nương, ma nam vốn đang điên cuồng đều tỉnh táo trở lại, nhìn quanh bốn phía, vậy mà trông có vẻ hoang mang hoảng hốt.

Ngay sau đó, một người đàn ông mặc áo tím cưỡi gió đạp sóng đi tới, tay cầm một chiếc quạt gấp mạ vàng, cứ thế đứng ở mũi thuyền, trên môi nở nụ cười nhưng trong mắt lại có sóng ngầm.

Hiển nhiên người đến chẳng có ý tốt lành gì.

Tiếng sáo của Mạnh Tinh Diễn bị phá giai điệu, sắc mặt cực kỳ khó coi, tuy nhiên vì còn Văn Túc và Thẩm Quân Ngọc ở đây nên cậu ta không phát tác ngay.

Bấy giờ, cậu ta buông cây sáo tím vàng trong tay xuống, giơ tay ra lệnh cho những ma nương, ma nam kia lui xuống trước.

Thu dọn hiện trường xong, Mạnh Tinh Diễn mới mặt mày lạnh tanh nhìn một thân áo tím hoa lệ, trịch thượng đứng trên mũi thuyền cách đó không xa.

"Mộ Lăng Thiên, hôm nay ta có khách quý, ân oán giữa chúng ta, ta tạm thời không tính toán với ngươi, ngươi cút đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!