Chương 19: Mười ngón tay đan vào nhau.

Cách đó trăm dặm, hành cung của Thiên Đồng Ma Quân.

Trong thâm cung sâu hun hút, một vị Ma quân trung niên mặc bạch y dáng vẻ uy nghiêm đang ngồi trên đài cao, đôi mắt khép hờ, một con mắt màu vàng kim nằm dọc giữa lông mày nhắm chặt, khóe mắt có một vệt máu mờ nhạt.

Mạnh Tinh Diễn quỳ dưới bục cao, không dám thở mạnh, chỉ quỳ rạp liên tục hổ thẹn cúi lạy nói: "Do con nhất thời sơ suất đã khiến phụ quân bị thương, tội đáng chết, xin phụ quân trừng phạt."

Mạnh Tinh Diễn dập đầu phát ra tiếng cộp cộp, Thiên Đồng Ma Quân im lặng một lúc, mới cau mày mở mắt ra, lạnh nhạt nói: "Dẹp chiêu trò làm bộ ngoan ngoãn ngốc nghếch hồi nhỏ của con đi."

"Lại đây, kể ta nghe chi tiết tình hình lúc con và người đó thi đấu với nhau."

Mạnh Tinh Diễn nghe vậy, trong lòng khẽ động, biết Thiên Đồng Ma Quân không có ý trách tội, vội vàng vén áo lên, đứng dậy đi đến ngồi trên đệm phía dưới bên phải Thiên Đồng Ma Quân, lấy lòng nói: "Phụ quân, con gặp người này ở trên phố——"

Sau đó, Mạnh Tinh Diễn kể cho Thiên Đồng Ma Quân nghe từ đầu chí cuối quá trình Thẩm Quân Ngọc thi đấu với cậu ta trên lôi đài.

Thiên Đồng Ma Quân nghe xong liền hỏi: "Từ đầu chí cuối y không hề phá giải Chiêm Tinh Trận Bàn của con sao?"

Mạnh Tinh Diễn gật đầu: "Không có ạ."

Thiên Đồng Ma Quân: "Ngay cả bắt đầu cũng không?"

Mạnh Tinh Diễn: "Dạ."

Thiên Đồng Ma Quân trầm ngâm một lát: "Không ra tay sẽ không để lại dấu vết, tự nhiên người khác cũng không nhìn ra được thực lực của y."

"Người này, không thể xem thường."

Mạnh Tinh Diễn sắc mặt nghiêm trọng: "Nếu đúng như vậy, là do con suy tính không cẩn thận. Vậy thì, phụ quân, người thấy có nên đem người này——"

Đang nói, Mạnh Tinh Diễn giơ tay ra hiệu cắt cổ.

Thiên Đồng Ma Quân khẽ thở dài: "Dựa vào con hả?"

Mạnh Tinh Diễn: ...

Cậu ta lập tức héo úa.

Nhưng rất nhanh, Mạnh Tinh Diễn lại khôi phục vẻ nghiêm túc, nói: "Ý phụ quân là có thể lôi kéo người này?" Nhưng chỉ là một Kim Đan, dù Mạnh Tinh Diễn không giết được thì Thiên Đồng Ma Quân làm cũng dễ như trở bàn tay.

Hiện tại xem ra Thiên Đồng Ma Quân không có ý giết Thẩm Quân Ngọc, chỉ là Mạnh Tinh Diễn suy đoán lung tung mà thôi.

Mà Thiên Đồng Ma Quân dường như đang suy ngẫm điều gì đó, hồi lâu mới lên tiếng hỏi một câu không liên quan: "Con nói người này có một đường huynh, đường huynh kia trông như thế nào?"

Mạnh Tinh Diễn hơi bất ngờ, sau đó nói: "Ngoại hình bình thường, tư chất cũng bình thường, thua xa y, có điều—"

Mạnh Tinh Diễn ghé tai nói thầm, thuật lại suy đoán vừa rồi của ma nương lục y cho Thiên Đồng Ma Quân nghe.

Thiên Đồng Ma Quân hơi nhướng mày: "Thích nam nhân?"

Mạnh Tinh Diễn gật đầu.

Thiên Đồng Ma Quân cười nhạt: "Người có ham mê, chắc chắn có d*c v*ng, không phải không thể đột phá. Vậy thì trong lòng vi phụ đã có tính toán."

Mạnh Tinh Diễn nghe xong trong lòng hơi động, lập tức nói: "Ý phụ quân là có thể ra tay từ chỗ này?"

Thiên Đồng Ma Quân: "Vi phụ không có nói gì hết."

Mạnh Tinh Diễn hậm hực: "Con biết rồi."

Thấy Mạnh Tinh Diễn vẫn chưa bỏ cuộc, Thiên Đồng Ma Quân liếc nhìn cậu ta rồi nói: "Con mắt kia của vi phụ còn chưa nhìn thấu thực lực của người này, con đừng có hành động thiếu suy nghĩ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!