Chương 18: Nói là đường huynh đệ, nhưng lại chẳng giống nhau chút nào.

Ở Trung Châu, trên bầu trời, một thuyền lâu lộng lẫy mang biểu tượng của Ngọc Hoành Tông vừa rời khỏi Kiếm Tông, đi về phía Ngọc Hoành Tông.

Ba người Thẩm Độ, Vân Tố Y và Thẩm Tư Nguyên gần như bị "đuổi" khỏi Kiếm Tông.

Bọn họ không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ trong một đêm, các đại môn phái đã hủy bỏ lệnh truy nã Thẩm Quân Ngọc.

Sau đó, Nguyên Mục Châu biến mất, bảo là đã đi bế quan.

Lại qua thêm một ngày, chỉ có một trưởng lão tìm tới, cầm theo Bổ Thiên Đan, trên mặt thoáng vẻ kiêu ngạo tỏ ý

-- Đại hội đấu kiếm do mấy đại môn phái phối hợp tổ chức sắp diễn ra, ở Kiếm Tông không có nhiều phòng cho khách, đành mời các vị của Ngọc Hoành Tông nhường chỗ cho.

Còn Bổ Thiên Đan là tâm ý cuối cùng của Nguyên Mục Châu.

Hàm ý là Kiếm Tông không còn quan tâm đến chuyện của Thẩm Tư Nguyên, bảo bọn họ đừng có ở lại Kiếm Tông dựa hơi nữa.

Phu phụ Thẩm Độ hành tẩu ở Tu chân giới đã nhiều năm, có bao giờ phải chịu nhục nhã như vậy đâu? Tức thì muốn nổi giận.

Tuy nhiên vị trưởng lão kia chỉ vung phất trần một cái, uy áp phóng ra lập tức khiến hai người không dám nói chuyện.

Phải biết rằng, phu phụ Thẩm Độ đều có cảnh giới Luyện Hư, nhưng chỉ mới là cảnh giới Luyện Hư sơ kỳ, hơn nữa, tư chất của hai người họ căn bản không so được với các đại năng chân chính chuyên về võ đấu của Kiếm Tông.

Mà cảnh giới của hai người họ tăng lên cũng là dựa vào linh dược và cơ duyên có được do bói toán cho các đại năng của những môn phái khác.

Bình thường có thể dùng để chèn ép các tiểu bối có cảnh giới thấp hơn, nhưng hoàn toàn không phải là đối thủ của những cao thủ cảnh giới Luyện Hư đi lên bằng thực lực.

Tuy nhiên, bởi vì công pháp tu hành của Thẩm Độ đặc thù, nên bình thường những cao thủ này cũng coi trọng ông ta, từ lâu đã nâng ông ta lên một vị trí không phù hợp.

Nhưng bây giờ, Kiếm Tông vứt bỏ bọn họ như vứt một miếng giẻ rách, hư vinh giả dối mà Thẩm Độ được tạo dựng lên trước đó lập tức vỡ tan trong phút chốc.

Cuối cùng, cả hai không còn cách nào khác đành phải hậm hực ra đi cùng Thẩm Tư Nguyên.

Bên này, Vân Tố Y sắp xếp cho Thẩm Tư Nguyên vào căn phòng trong cùng của thuyền lâu để nghỉ ngơi xong, liền đi tìm Thẩm Độ bàn bạc.

Trong phòng, hàng mày rậm của Thẩm Độ cau chặt, khuôn mặt uy nghiêm đầy vẻ u ám.

Vân Tố Y thấy vậy, do dự một chút liền bước tới an ủi Thẩm Độ, Thẩm Độ bất chợt quay đầu lại, chỉ thẳng mặt bà lớn tiếng quát mắng: "Ta đã bảo bà đàn bà không biết suy nghĩ rồi mà, lẽ ra ngay từ lúc nhỏ phải đem vứt hay đem cho cái tên thiên sát cô tinh đó rồi! Giờ thì hay rồi, nó khắc Nguyên nhi bị thương nặng, còn liên lụy cả nhà chúng ta bị Kiếm Tông khinh thường, đúng là đáng hận cực kỳ!"

Bị phu quân của mình chỉ vào mặt mắng mỏ, thân thể Vân Tố Y run rẩy dữ dội, lộ ra vẻ đau lòng và xấu hổ, một lúc lâu sau, bà ta ngập ngừng nói: "Ta cũng không ngờ mệnh cách của Quân Ngọc lại hung đến mức đó, chỉ là ta nghĩ, dù sao nó cũng là con ruột của chúng ta, sau này lại quen được một nhân vật cao quý như Mục Châu, chỉ cần xa cách một chút sẽ không sao... Cũng đâu thể vì mệnh cách mà--"

"Ngu xuẩn!" Thẩm Độ không nhịn được nữa, "Bao năm qua Thẩm mỗ ta đã tính toán biết bao nhiêu mệnh cách, làm sao có thể tính sai được?"

"Huống hồ, tên đó không chỉ khắc phụ mẫu, mà còn chiếm đoạt số mệnh của huynh đệ ruột. Ban đầu ta tính ra Nguyên nhi có một nhân duyên trời định, có thể giúp nó vươn l*n đ*nh cao, tiền đồ sáng lạn, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa gặp được, ta còn từng nghi ngờ liệu mình của tính sai không."

"Mãi cho đến mấy ngày trước, ta mới nhận ra, có lẽ Mục Châu mới chính là nhân duyên trời định của Nguyên nhi, tính toán lại, quả nhiên là như thế. Cũng không biết tại sao lúc trước Mục Châu lại bị tên đó dùng trăm phương ngàn kế cướp đi mất, đúng là đáng hận mà!"

Vân Tố Y trợn to hai mắt, cả người chấn động: "Cái gì? Quân Ngọc sẽ cướp mất số mệnh của Nguyên nhi? Đáng ra Mục Châu phải là nhân duyên trời định của Nguyên nhi?"

Thẩm Độ gật đầu, lạnh lùng nói: "Quẻ bói mệnh của ta chưa bao giờ sai."

Vẻ mặt của Vân Tố Y kinh hoàng, trong lúc nhất thời bà ta không biết phải nói gì, nhưng lúc này, một chút thương hại dành cho Thẩm Quân Ngọc trong mắt bà ta đã biến mất sạch.

Suy cho cùng, tất cả vinh quang và giàu sang trong cuộc đời bà ta đều do người phu quân trước mặt mang đến, bà ta chưa bao giờ hoài nghi phu quân của mình sẽ nói dối mình.

Một lúc lâu sau, Vân Tố Y cắn môi, trầm giọng nói: "Nếu thật là như vậy, phải cho Mục Châu biết chuyện này càng sớm càng tốt."

Ánh mắt Thẩm Độ khẽ động: "Không gấp, lúc này nói ra chỉ sợ Mục Châu sẽ cho rằng chúng ta vu khống tên đó. Nhưng chung quy chúng ta vẫn phải cho những người khác biết, đối với tên thiên sát cô tinh này, chúng ta đã hết tình hết nghĩa rồi."

"Đến lúc đó, bà còn lo Mục Châu không biết sao? Chỉ cần Mục Châu hồi tâm chuyển ý, không cần lo nó không đến tìm Nguyên nhi, số mệnh của nó lớn, Nguyên nhi chỉ cần hưởng một chút từ nó là có thể khôi phục lại đỉnh cao. Khi đó, mọi thứ đều có thể xoay chuyển."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!