Nghe Nguyên Mục Châu hỏi như vậy, lại nhìn vào ánh mắt lúc này của Nguyên Mục Châu, trong lòng Vân Tố Y bất giác sinh ra chút dự cảm không ổn.
Nhưng dù gì bà ta cũng là tu sĩ cảnh giới Luyện Hư, lại còn không bị Nguyên Mục Châu nắm được bằng chứng nào xác thực, cho nên ánh mắt bà ta lóe lên một chút rồi lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh.
Bà ta nói: "Không biết Mục Châu con nghe được ở đâu xúi giục mà trở nên kích động như vậy, nhưng nếu con đã muốn hỏi thì cứ hỏi đi."
Ánh mắt của Nguyên Mục Châu lẳng lặng rơi trên mặt Vân Tố Y, hồi lâu sau, gã dùng chất giọng lạnh lùng, từng chữ một lặp lại ba câu hỏi mà ma tu đã hỏi.
Trong lúc đó, gã liên tục quan sát biểu cảm trên mặt Vân Tố Y.
Quả nhiên, Vân Tố Y tuy đã chuẩn bị trước, nhưng sau khi nghe ba câu hỏi nói trúng tim đen của Nguyên Mục Châu, mí mắt vẫn run lên vì chột dạ.
Chi tiết này tự nhiên bị Nguyên Mục Châu nhạy bén bắt được, cũng chính lúc này, trái tim gã như rơi xuống đáy vực.
Vì vậy, không đợi Vân Tố Y mở miệng "giải thích", gã đã lạnh lùng nói: "Vân bá mẫu, ta biết ngài muốn nói là ngài không có ngờ tới chuyện này, chỉ đơn thuần là muốn chữa trị cho Tư Nguyên."
"Nhưng khi ngài nghĩ ra cách này, ngài có từng nghĩ cho Quân Ngọc dù chỉ là một chút hay không?"
"Trong lúc chữa trị vết thương cho Tư Nguyên, y không những phải lấy ra Kim Đan mà còn phải hao tổn tu vi. Tiền đồ của y sẽ ra sao? Các người có từng nghĩ——"
"Nhưng cũng là tại ban đầu Quân Ngọc không kịp thời cứu Nguyên nhi, Nguyên Nhi mới thành ra thế này! Làm huynh trưởng, chẳng lẽ nó không nên đền bù cho Nguyên nhi sao?" Rốt cuộc Vân Tố Y cũng không nhịn được nữa, mất hết vẻ đoan trang từ trước tới giờ.
Nguyên Mục Châu nhìn Vân Tố Y sốt ruột lại không giấu được vẻ oán giận trước mặt, lại nghe những lời cực kỳ buồn cười này, trong lúc choáng váng, gã lại không kiềm chế được cảm xúc của mình.
"Y chỉ là huynh trưởng, đâu phải phụ mẫu, dựa vào cái gì mà bắt y phải đền bù chuyện này cho đệ đệ? Các người thiên vị đến mức này, nếu ta là Quân Ngọc, ta cũng không muốn trở về gặp các người!"
Lời này của Nguyên Mục Châu là do bị Vân Tố Y chọc tức mới phát ra, nhưng vừa nói ra khỏi miệng, trong chớp mắt như sét đánh ngang tai, trong lòng gã không khỏi chấn động.
Thì ra... là vậy sao?
Thì ra suy nghĩ trước kia của gã cũng nực cười chẳng khác gì Vân Tố Y.
Thậm chí, gã còn là đạo lữ của Thẩm Quân Ngọc.
Mỉa mai lắm phải không?
Nguyên Mục Châu chợt thất thần, trong lòng tuôn trào một nỗi ân hận không thể kiềm chế được.
Còn Vân Tố Y dù sao cũng là đại năng cảnh giới Luyện Hư, bà ta chưa bao giờ bị người khác "làm nhục" ngay trước mặt như thế, tức thì giận đến xanh cả mặt.
Ngay lúc bà ta muốn bộc phát, một giọng nói yếu ớt và nhẹ nhàng đột nhiên vang lên từ phía sau hai người.
"Mẫu thân, sao người lại cùng Nguyên đại ca cãi nhau? Là vì chuyện của huynh trưởng sao?"
Thì ra là Thẩm Tư Nguyên, từ từ đẩy xe lăn ra khỏi hành lang bên cạnh, đôi mắt đẹp đầy vẻ quan tâm.
Vân Tố Y thấy vậy, vô cùng đau lòng, vội chạy tới đón.
Nếu là trước kia, Nguyên Mục Châu chắc chắn đã mềm lòng ngay khi nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối đáng thương này của Thẩm Tư Nguyên.
Nhưng lúc này khi gã nhìn thấy mặt của Thẩm Tư Nguyên, trong đầu lại bất giác hiện lên khoảnh khắc Thẩm Quân Ngọc dùng một kiếm phá tan mọi chiêu thức của gã.
Đặc biệt là hiện tại, Vân Tố Y và Thẩm Tư Nguyên một bộ mẫu từ tử hiếu, càng khiến gã nhớ lại rất nhiều lần ở kiếp trước, hai người này "vô tình" nhắc đến tính khí thất thường của Thẩm Quân Ngọc với vẻ mặt khó xử...
Bao nhiêu mầm móng nghi ngờ bắt đầu đâm chồi trong lòng gã.
Đáng tiếc, Thẩm Tư Nguyên bây giờ không phải Thẩm Tư Nguyên kiếp trước, nếu không thì gã cũng đã hỏi rõ ràng như vừa rồi.
Thẩm Tư Nguyên và Vân Tố Y diễn vai mẹ hiền con hiếu một lúc thì chợt chú ý thấy ánh mắt lạnh lùng như băng của Nguyên Mục Châu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!