Cũng không biết qua bao lâu, Nguyên Mục Châu mới tỉnh táo lại, gã dùng một loại ánh mắt cực kỳ âm trầm, lạnh lẽo nhìn ma tu trước mặt.
Hồi lâu sau, gã gằn từng chữ nói: "Sự lo lắng của ngươi dĩ nhiên có lý, nhưng chỉ cần có ta ở đây, ta tuyệt đối sẽ không cho phép những chuyện đó xảy ra với Quân Ngọc."
Ma tu cười khinh miệt: "Nhưng lời hứa của ngươi đáng giá mấy đồng?"
Tiếng cười giễu cợt này vừa vang lên, sợi dây nhẫn nhịn nãy giờ vẫn kéo căng của Nguyên Mục Châu rốt cuộc cũng đứt phựt, gã không nhịn được nữa, đột nhiên rút kiếm ra--
Ánh kiếm như tia chớp, rực sáng bay tới, lao về phía ma tu với khí thế du long quá hải!
Trong kiếm ý chứa đựng sát khí không thể che giấu.
Ma tu mặt vô biểu tình, mái tóc đen bị kiếm khí hất tung bay loạn trong gió, nhưng hắn không hề nhúc nhích, trong con ngươi đen kịt dưới lớp mặt nạ bạc lóe lên ánh sáng.
Trong lòng bàn tay trái của hắn nắm một luồng ma khí có màu sắc vô cùng quỷ dị, hắn chầm chậm xoay cổ tay, chuẩn bị nghênh đón một kiếm chấn động này của Nguyên Mục Châu, bỗng nhiên--
Một tiếng nổ lớn vang lên, một thanh trường kiếm màu vàng kim bay vút ra khỏi vỏ xông thẳng lên trời, đột ngột chặn lại kiếm khí của Nguyên Mục Châu chém tới trước mặt ma tu.
Ánh sáng vàng tỏa ra hào quang như một bức tường cao, ngăn cách hai bên ra xa.
Giữa làn khói bụi bay mù mịt, Thẩm Quân Ngọc phất tay áo, tay cầm kiếm đứng ở đó, hai mắt lạnh lùng không chớp nhìn chằm chằm Nguyên Mục Châu ở đối diện đang bày ra vẻ mặt từ bàng hoàng cho đến không thể tin được.
"Hắn cũng chỉ nói ra sự thật, huynh liền thẹn quá hóa giận? Nguyên Mục Châu, ta không ngờ huynh lại hẹp hòi như vậy."
Nguyên Mục Châu cau chặt mày: "Quân Ngọc, ma tu xảo trá, rõ ràng hắn ta đang muốn lừa gạt mọi người, đệ đừng tin hắn."
Thẩm Quân Ngọc: "Ta không tin hắn, ta chỉ tin những gì mình nghe thấy, nhìn thấy."
Lại một sự im lặng kéo dài.
Cuối cùng, Nguyên Mục Châu nhắm mắt lại, dùng giọng điệu nhẫn nại mang theo chút nặng nề nói: "Ta biết, đệ vì ta mà có ác cảm với Tư Nguyên. Nhưng năm đó đệ có thể bất chấp tất cả cứu đệ ấy chẳng phải cũng vì hai người là huynh đệ ruột, cùng chung huyết thống sao? Cũng giống như ta năm đó nhất quyết làm như vậy cho đệ, dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không để đệ đi."
Nguyên Mục Châu nói những lời này vốn chỉ muốn cứu vãn tình hình.
Nhưng sau khi Thẩm Quân Ngọc nghe xong lời bộc bạch này của Nguyên Mục Châu, y đột nhiên thất thần, cũng không biết qua lâu, y chợt mỉm cười.
Y cụp mắt xuống, cười tự giễu nói: "Thì ra là vậy."
Hóa ra là vậy.
Hóa ra chúng ta đều giống nhau.
Hóa ra Nguyên Mục Châu không hề cao thượng như y đã tưởng trước kia, tất cả chỉ là hiểu lầm, mọi người đều chỉ là người phàm mà thôi.
Giống như năm xưa y đỡ thay mũi tên đó cho Thẩm Tư Nguyên, không phải vì để ý tới tình nghĩa huynh đệ, mà vì lúc đó, y biết, người trước mặt có thể sẽ chết nên mới hành động xúc động một lần.
Y thật sự không có hối hận sao?
Tất nhiên là có.
Vậy nên sau này y mới nhẫn nhịn, im lặng, cũng bởi vì y "chột dạ", y cảm thấy mình không hoàn toàn thật lòng muốn làm một người tốt, không xứng đáng với những gì Nguyên Mục Châu đã dành cho y, nhưng ván đã đóng thuyền, y chỉ đành chịu đựng.
Nhưng bây giờ nhìn lại, hóa ra mọi người đều thực sự giống nhau.
Nguyên Mục Châu kết khế ước đạo lữ đồng mệnh cũng là do xúc động nhất thời, vậy nên sau này y tự nhiên cũng sẽ hối hận.
Chung quy, đây mới là bản chất của con người.
Thì ra là vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!