Kiếm Tông, Lăng Vân Phong.
Thẩm Tư Nguyên uống thuốc xong, vừa mới ngủ.
Mấy ngày nay, Thẩm Độ, Vân Tố Y và Nguyên Mục Châu thay phiên nhau truyền linh lực cho cậu ta, tạm thời bảo vệ được đan điền của cậu ta nhưng tình trạng vẫn không thuyên giảm.
Chung quy Kim Đan đã không còn, đan điền mất đi nguồn linh lực lớn nhất, việc người khác cung cấp linh lực cũng chỉ là hành vi uống rượu độc giải khát.
Theo thời gian, các linh lực khác nhau bắt đầu không tương thích với nhau, thậm chí sẽ làm hỏng đan điền mỏng manh của Thẩm Tư Nguyên.
Mặc dù Nguyên Mục Châu và hai vợ chồng Thẩm Độ đã truyền tin cho các đại năng mà họ quen biết, nhưng hầu hết những người có thể trở thành đại năng của các môn phái ở Tu Chân Giới đều bận rộn công việc, mặc dù đã đồng ý nhưng cũng không thể đến được ngay lập tức.
Chỉ có thể tạm thời kéo dài như vậy.
Lúc này, Nguyên Mục Châu đang ngồi bên giường, chăm chú nhìn gương mặt nhợt nhạt đang ngủ say của Thẩm Tư Nguyên, thấy Thẩm Tư Nguyên hơi cau mày vì chịu đau do linh lực trong cơ thể chưa hoàn toàn dung hợp, trong lòng gã lại dâng lên một tia áy náy.
Thật lâu sau, gã mới từ từ giơ tay lên, dùng ngón tay thon dài mát lạnh chầm chậm chạm vào mi tâm của Thẩm Tư Nguyên, muốn vuốt phẳng những nếp nhăn trên lông mày của Thẩm Tư Nguyên.
Bất chợt ——
"Mục Châu, con ra đây một lát, ta có chuyện muốn nói với con."
Giọng nói dịu dàng của Vân Tố Y chợt vang lên bên tai Nguyên Mục Châu.
Lông mày của Nguyên Mục Châu giật một cái, đầu ngón tay run rẩy, lập tức im lặng rút lại bàn tay đang muốn vuốt lông mày của Thẩm Tư Nguyên, đứng dậy đi ra ngoài.
Gã hoàn toàn không phát hiện ra, khi gã vừa quay lưng đi, Thẩm Tư Nguyên lúc này vẫn đang "ngủ" trên giường, chợt mở mắt ra, trong đôi mắt cực kỳ mệt mỏi tràn ra sắc thái vui mừng như điên.
Sau đó, đôi mắt này cứ thế mà tham lam, cố chấp nhìn chằm chằm vào tấm lưng thẳng tắp của Nguyên Mục Châu.
Cho đến khi Nguyên Mục Châu hoàn toàn biến mất ngoài cửa.
·
Ngoài tẩm điện, ở đình nghỉ mát, Vân Tố Y đã đợi sẵn ở đó.
Nguyên Mục Châu bước lên hành lễ với Vân Tố Y, rồi hỏi: "Vân bá mẫu tìm con có chuyện gì?"
Sắc mặt của Vân Tố Y có chút ngưng trọng: "Mục Châu, con cũng biết tình trạng của Nguyên nhi không ổn lắm. Ta có ý này, nhưng cần con hỗ trợ một tay."
Nguyên Mục Châu hơi sửng sốt, tuy trong lòng lấy làm lạ, nhưng gã vẫn đáp: "Xin Vân bá mẫu cứ nói."
Vân Tố Y trầm ngâm một lúc rồi nhìn Nguyên Mục Châu: "Ta đã biết tình hình lúc Nguyên nhi bị thương. Mục Châu, con không cần che giấu cho Quân Ngọc."
Nguyên Mục Châu: ? !
Nhìn thấy vẻ mặt của Nguyên Mục Châu thay đổi, Vân Tố Y cũng không vội, vẫn từ tốn kiên nhẫn giải thích: "Chuyện này do người khác nói cho ta biết, không liên quan gì đến Nguyên nhi."
"Con và Nguyên nhi giấu kín chuyện này với ta và Thẩm bá phụ, sợ chúng ta biết được sẽ buồn lòng. Ta biết hai đứa đều tốt bụng, cũng không có ý trách con. Con đừng nghĩ nhiều."
Nghe Vân Tố Y "hợp tình hợp lý" lại thấu hiểu lòng người giải thích một phen, Nguyên Mục Châu hiếm khi im lặng không nói gì, đôi mắt phượng hẹp dài nhìn không ra cảm xúc.
Lúc này, Vân Tố Y dừng một chút, lại thở dài nói: "Quân Ngọc từ nhỏ đã hơi lầm lì, thỉnh thoảng lại phạm vài lỗi nhỏ, chắc lần này nó cãi nhau với Nguyên nhi nên mới làm như vậy. Không chịu về chung với hai đứa chắc cũng vì trong lòng thấy hổ thẹn."
"Nhưng —— "
"Nhưng vết thương của Nguyên nhi không thể trì hoãn được nữa, Quân Ngọc còn ở lại bí cảnh thêm một ngày thì khả năng Nguyên nhi khôi phục lại Kim Đan sẽ càng giảm đi một phần. Vậy nên, bá mẫu muốn nhờ con đi bí cảnh lần nữa, khuyên nhủ Quân Ngọc, đưa nó về đây."
"Cứ coi như bá mẫu cầu xin con, được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!