Chương 8: (Vô Đề)

Ngày hôm sau Vũ Lục Hàn đi học với một vali to sụ. Sau ngày hôm trước "chấn động" đám sinh viên trong trường, một câu chuyện đã được thêu dệt nên: Vũ Lục Hàn và chàng trai Tây điển trai ấy đã yêu nhau, mà cô gái phải kết hôn với người khác theo hôn ước ràng buộc. Nhưng chàng trai không thể quên được cô gái, quyết định giành lại cô từ tay chàng trai có gia thế cao ngất. Vì thế chàng đã xuất hiện ở trường cô và đưa bạn gái mình đi đầy ngoạn mục. Thật tuyệt vời cho những trí tưởng tượng!

Và hôm nay, khi thấy Vũ Lục Hàn mang theo một vali đi học, tình huống mới đã hình thành: cô gái khó xử vì không biết chọn trai đẹp nào, quyết định ra nước ngoài ẩn dật! Vũ Lục Hàn trở lại với sự tĩnh lặng của riêng mình. Sau những gì xảy ra ngày hôm qua, tất cả những tin đồn ngày hôm nay không thể làm cô sốc hơn được nữa. Vũ Lục Hàn đi trả sách cho thư viện. Khi đang loay hoay lấy một quyển sách khác trên cao, một bàn tay bỗng rút đúng quyển sách ấy. Cô tiếc nuối nhìn theo, thấy một chàng trai có dáng người hơi nhỏ, cao hơn cô một cái đầu, đang cầm quyển sách ấy mỉm cười nhìn cô. Cô ngạc nhiên và hơi lúng túng, nhưng rồi chàng trai đó lại đưa cho cô quyển sách.

"Cảm… cảm ơn!", cô lắp bắp, vẫn chưa hết ngạc nhiên vì bỗng dưng có người làm giúp cô một chuyện gì đó. Cậu con trai đó mỉm cười, khóe mắt nheo nheo.

"Không có gì!", cậu ta nói, "Vì trông cậu khổ sở quá nên tôi làm việc tốt!"

"Ơ… khổ sở?", cô nhắc lại, thấy hơi ngại ngùng. Rất hiếm có người bắt chuyện với cô. Cậu ta cười thành tiếng:

"Có cái thang kia mà cậu không dùng, chỉ biết kiễng chân lên với với. Như thế không phải khổ sở thì là gì!"

"Tôi…", Vũ Lục Hàn cảm thấy vô cùng lúng túng, hai má hơi ửng hồng. Đã lâu lắm rồi cô chưa nói chuyện với ai thoải mái như chàng trai kia. Cậu ta dứt cơn cười, chìa tay trước mặt Vũ Lục Hàn, tủm tỉm:

"Tôi là Triệu Dương. Tôi mới đến, rất vui được biết cô"

"À…. vâng", Vũ Lục Hàn giật mình, phản ứng hơi chậm, đưa tay ra lúng túng bắt tay cậu. Triệu Dương mỉm cười: "Cậu tên gì?"

"Tôi… à, Vũ Lục Hàn" – cô cười nhẹ đáp lại, vẫn thầm ngạc nhiên bởi cậu ta không cảm thấy chán cách nói chuyện chậm chạp, lắp bắp, lí nhí của cô.

"Tên hay đấy!", Triệu Dương cười khúc khích, "Nhìn cậu chắc là năm ba nhỉ?"

"À không, tôi…", cô xua tay, chưa kịp hoàn thiện câu nói thì tiếng chuông vang lên báo hiệu vào tiết. Cô vội vàng cúi đầu xin lỗi cậu rồi đặt quyển sách trở về giá và chạy thật nhanh ra khỏi thư viện. Triệu Dương nhìn theo, nhoẻn miệng cười rồi đưa tay lấy quyển sách cô vừa để lại, thong thả đăng kí mượn về.

"Vũ Lục Hàn có người gặp!", vừa trôi qua tiết học cuối, đang thu dọn sách vở, Vũ Lục Hàn nghe có người gọi tên mình. Các sinh viên khác trong lớp nhìn cô. Hay thật! Vũ Lục Hàn vốn là kẻ vô hình mờ nhạt, hôm qua có người vào tận lớp gặp, hôm nay cũng lại có người gặp!

Cô hoang mang đeo cặp ra khỏi lớp, nhét chìa khóa tủ đồ vào túi quần. Sao hắn lại lên đây tìm chứ! Hắn có thể chỉ đợi ở dưới mà? Hay hắn sợ cô chạy mất!?

"Chào Vũ Lục Hàn!", ngay khi cô vừa bước ra, một cậu con trai cao ráo đã đứng tựa bên cạnh cửa lớp chờ đợi được một lúc. Cô ngạc nhiên. Cậu Triệu Dương này sao lại muốn gặp cô?

Cô đã tưởng là Hàm Vũ Phong.

"Gặp tôi?"

"Cậu để quên quyển sách", Triệu Dương mỉm cười, đưa ra quyển sách mà Vũ Lục Hàn định lấy ở thư viện. Cô tròn mắt, lắc đầu nguầy nguậy:

"Không! Tôi không định mượn mà, tôi không lấy đâu!"

"Tôi mượn cho cậu. Quà làm quen của tôi!", Triệu Dương dứt khoát, cười nheo mắt đưa quyền sách gần cô thêm một chút. Cô cũng nheo mắt, khó hiểu.

"Cậu… làm quen với tôi?"

"Đúng thế! Tôi mới vào trường, chưa có bạn. Cậu rất dễ gần!", cậu ta lúc lắc đầu. Vũ Lục Hàn nhìn cậu, ngẩn người. Cậu ta bảo cô… dễ gần!

"Vậy… cậu có rảnh không? Chúng ta… có thể đến thư viện…", Triệu Dương, sau khi thấy cô cầm lấy quyển sách, cười ngượng ngịu, nhìn cô dò hỏi. Vũ Lục Hàn bối rối:

"Xin lỗi… Tôi phải đi bây giờ. Tôi e là không rảnh…"

"Ồ, không sao", Triệu Dương lại nhoẻn cười, lắc khẽ đầu và đi cùng cô ra tủ đồ. Khi thấy Vũ Lục Hàn kéo vali to sụ ra khỏi tủ đồ của cô, Triệu Dương thắc mắc:

"Cậu sắp đi du lịch hả?"

"À… tôi… chuyển nhà", cô lúng túng, cười vô cùng gượng gạo.

"Để tôi!", Triệu Dương nhanh nhảu nắm lấy tay vali kéo dù cho Vũ Lục Hàn từ chối. Rồi cậu đi theo cô ra cổng trường. Chỉ nhìn từ xa, Vũ Lục Hàn cũng nhìn thấy chiếc Aventador SV đen bóng lộn phía đường đối diện cổng trường. Cô vội vàng quay sang Triệu Dương, mỉm cười lấy lệ:

"Tôi… phải đi rồi! Hẹn gặp cậu sau.."

"Ồ, vậy tạm biệt!", Triệu Dương gật đầu, khóe mắt nheo nheo lại. Khi nhìn cậu cười ở cự li gần, Vũ Lục Hàn nhìn thấy cậu có nụ cười răng khểnh khá duyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!