"Bố à, con có chuyện muốn nói với bố", Vũ Lục Hàn hít một hơi lấy hết can đảm, rồi ngồi đối diện bố qua bàn ăn, lúc mẹ cô đang nghỉ ngơi trong phòng.
"Sao thế? Tiền học à?", bố Vũ Lục Hàn không nhìn cô. Ông chỉ để mắt vào chương trình thời sự.
Im lặng một lúc lâu, Vũ Lục Hàn cảm thấy khó thở. Cô không biết nên nói thế nào cho phải.
"Bố à, con có một người bạn ở lớp…", Vũ Lục Hàn ấp úng. Đột nhiên bố cô quay người lại, mở to mắt nhìn con gái.
"Con? Có bạn ở trường?", ông hỏi với giọng kinh ngạc. Cô lúng túng gật đầu.
"Ôi trời ơi! Cuối cùng thì con gái tôi cũng chịu có bạn!", bố Vũ Lục Hàn reo lên và cười sảng khoái. Ông đưa tay xoa đầu cô, vui vẻ hỏi: "Thế, rồi sao?"
"À…", cô ngập ngừng, "Bạn ấy… có một căn hộ nhỏ… thuê gần trường. Ừm.. gần cuối năm rồi, bọn con cũng chuẩn bị làm đồ án.. nên bạn ấy rủ con đến ở chung để tiện đi lại, và chia đôi tiền nhà nữa…". Vũ Lục Hàn lúng túng, vừa nói vừa len lén nhìn biểu hiện trên gương mặt bố. Ông Vũ mới đầu tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi ngay lập tức vô cùng đăm chiêu.
"Thế là… Con ở đấy ấy hả?", ông hỏi. Vũ Lục Hàn nuốt khan.
"Vâng… Nhưng cuối tuần con sẽ về nhà ạ!", cô nói nhanh. Một ý tưởng không tồi, cô sẽ thương lượng.
"Vậy… con sẽ không ở nhà cả một tuần sao?", bố cô ngập ngừng. Việc con gái ông cuối cùng cũng có một người bạn thân khiến ông rất vui. Tuy nhiên ông vẫn chưa thể làm quen ngay việc cô con gái bé bỏng sẽ đi xa khỏi nhà. Đó là điều chưa từng xảy ra.
"Vâng.. Con sẽ về những lúc rảnh rỗi nữa!", Vũ Lục Hàn nói đại. Cô biết để yêu cầu điều này với hắn rất khó, nhưng biết đâu..
"Bạn con tên gì nhỉ, ở đâu?", bố Vũ Lục Hàn trở nên nghiêm túc. Mồ hôi cô chảy nóng hết lưng, hệt như khi nói chuyện với hắn.
"Bạn con là… Hàm Vũ… Lam! Vâng, bạn Vũ Lam, bạn ấy ở ngôi nhà thuê cách trường vài ngôi nhà thôi ạ!", cô nhắm mắt nhắm mũi nói. Ôi, Vũ Lục Hàn đang nói dối!
"Ừm, bố chưa biết bạn con. Bạn gái hả?"
"Vâng ạ, bạn gái!", Vũ Lục Hàn yên tâm gật đầu. Nhưng trong lòng cô đang vô cùng áy náy vì nói dối bố.
"Bạn con chắc cũng là đứa năng nổ lắm!", bố Vũ Lục Hàn bật cười, "Thế bao giờ con đi?"
"Dạ?", cô nhìn bố sửng sốt. Bố cho cô đi thật sao?
"Bố hỏi bao giờ con đi. Bạn con đến đón con hay con đi xe buýt đến?"
"À… ngày mai con đến đó luôn ạ…", cô ngập ngừng giây lát, "nhưng bố không hỏi ý mẹ sao ạ?"
"Con có bạn là tốt rồi! Con ở đó nếu gần trường, thuận tiện học hành thì bố mẹ đồng ý thôi, đỡ phải sáng nào cũng dậy sớm đón xe buýt!", bố cô cười, "nhưng cũng phải mất mấy ngày bố mẹ mới quen được cả tuần không có con gái ở nhà nấu cơm!"
Vũ Lục Hàn nghe bố nói, thấy mũi cay cay và mắt hơi ngấn nước. Cô không muốn xa khỏi nhà chút nào, nhưng cô thực tình không thể có được ba mươi triệu trong vòng ba ngày để hoàn trả cho Hàm Vũ Phong. Không ngờ chỉ một phút dại dột nghĩ quẩn, mọi thứ trong cuộc sống bình yên của Vũ Lục Hàn lại thay đổi nhanh đến thế!
"Con… sẽ gọi về thường xuyên… Con sẽ nấu cơm gửi cho bố mẹ…", cô cúi gằm mặt, không dám nhìn bố vì sợ bố thấy cô khóc. Vũ Lục Hàn thừa nhận mình vô cùng nhạy cảm, một chút chuyện cảm động cũng có thể bật khóc.
"Được rồi! Con cũng còn bảy tám tháng nữa là ra trường rồi, coi như trải nghiệm một điều khác lạ. Con đã có bạn, bạn con có vẻ khá tốt, cố gắng cởi mở hơn, nhưng cũng phải chọn bạn mà chơi đấy! Lần đầu sống xa nhà, có gì con nhớ gọi điện về cho bố mẹ!", bố Vũ Lục Hàn đưa tay vỗ nhẹ vào vai cô. Cô khẽ gật đầu nhưng khuôn mặt cúi gằm. Sự áy náy và hối hận về việc mình nói dối kèm theo lòng cảm động với tình cảm của bố khiến Vũ Lục Hàn bứt rứt không yên.
Cô rất muốn nói thẳng hết mọi chuyện và xin lỗi bố mẹ nhưng không tài nào nói được vì sợ bệnh của mẹ nặng thêm.
"Thế con đi chuẩn bị đi. Cần gì thì mang theo đi, cuối tuần con về đây lấy thêm gì thì lấy, cho đỡ nặng!", bố cô dặn dò thêm rồi quay lại xem thời sự. Thực ra trong lòng ông hơi buồn và thấy trống trải, vợ chồng ông từ khi có con đã quá quen thuộc một gia đình ba người ấm cúng. Giờ con gái bé nhỏ của ông đã lớn, đã đủ tuổi tự lo cho bản thân, tự chịu trách nhiệm với những quyết định của mình.
Quá nhút nhát cũng không tốt, vợ chồng ông giữ con bé ở bên cạnh mình lâu quá rồi, đến mức cô bé ấy trở nên trầm lặng, hướng nội, nhút nhát, chẳng dám giao tiếp với ai. Vợ chồng ông khá lo lắng khi cô con gái mình hồi nhỏ, từ mẫu giáo lên tiểu học, ở độ tuổi trẻ con vô tư và kết bạn dễ dàng nhất, mà các cô giáo lại liên tục than phiền rằng cô bé không muốn kết giao với bất kì ai. Các bạn bắt chuyện cô bé không đáp, chỉ lẳng lặng bỏ đi. Trong bất cứ trò chơi tập thể nào cô bé cũng tự mình đứng tách ra một góc, dù các cô cố gắng đến mấy thì cô bé vẫn im lìm, không nói chuyện, không cười đùa, khiến các bạn không muốn đến gần nữa. Lên cấp hai, Vũ Lục Hàn khá xinh xắn do thừa hưởng từ bà nội và mẹ. Có một số bạn nam thấy cô xinh xắn, cũng cố làm quen bắt chuyện, nhưng ngược lại Vũ Lục Hàn chỉ nhìn lặng lẽ và quay người bỏ đi. Ở tuổi bốc đồng ấy, cử chỉ của cô bé là bất lịch sự và kiêu kì. Dần dần bạn bè xa lánh cô, chẳng có bất cứ ai cố tìm hiểu cô, cô cũng chẳng cần ai hiểu mình. Tên Vũ Lục Hàn bị lãng quên trong mọi cuộc chơi, và cứ thế lặng lẽ đến cấp ba và đại học, Vũ Lục Hàn vẫn chẳng chịu có bạn. Vợ chồng ông Vũ vô cùng phiền muộn, thấy rằng giữ rịt con bên mình là sai, nhưng đã muộn. Lặng lẽ một mình quá lâu, nhút nhát quá lâu, Vũ Lục Hàn đã quen với việc không muốn kết giao với ai khác. Nhưng giờ cô đã có bạn! Một người bạn vào năm cuối đại học. Không sao cả – bố Vũ Lục Hàn tự nhủ – có còn hơn không. Hi vọng con bé gặp được một người bạn tốt.
Nắm chặt điện thoại trên tay, Vũ Lục Hàn ngần ngại không dám mở. Sao bố lại để mình đi dễ như thế! Cô đã nghĩ bố cô sẽ thấy bất ổn – đột nhiên có một cô bạn rồi lại dọn đến ở cùng cô ấy ngay lập tức. Không lẽ bố thấy cô lớn rồi, cần phải cho cô ra khỏi nhà!? Có phải đó là lí do bí ẩn sau câu chuyện nhanh chóng hứa hôn cho cô đi lấy chồng không?
Vũ Lục Hàn run run ấn số điện thoại trên tờ giấy lên bàn phím, áp lên tai, tim đập mạnh hơn một chút.
"James Adams?", giọng nam trầm phía bên kia đầu dây khiến tim Vũ Lục Hàn như dừng lại một giây. Mất một lúc để nhận ra giọng nói ấy, cô ngập ngừng lên tiếng:
"Là… là Vũ Lục Hàn"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!